Thế giới sao  » Chuyện của Sao Chuyện của Sao

Kịch "Xin lỗi, em chỉ là con đĩ": Chơi ngông hay chơi liều

Thứ Tư, 24/02/2010 11:00 Theo ANTG

Tào Đình, nữ nhà văn Trung Quốc sẽ đến Việt Nam để dự lễ công diễn vở kịch “Xin lỗi em chỉ là con đĩ..”, vở kịch nói trên sân khấu TP.Hồ Chí Minh được chuyển thể từ tiểu thuyết “Xin lỗi em chỉ là con đĩ” của cô. Và đó được coi là một chiêu PR mạnh của vở kịch này.

Lần đầu tiên, một tác phẩm văn học dịch được đồng thời dàn dựng ở ba thể loại: sân khấu, phim truyền hình và phim truyện nhựa. Một dự án lạ, mở đầu cho cuộc chơi nghệ thuật của V. Art. Cuộc chơi bắt đầu từ sự đồng cảm của hai nhân vật quen mà lạ Hoàng Vũ và Trang Hạ. Họ đến với nhau để làm việc, chứ không phải để kiếm tiền. vì với số tiền đầu tư khổng lồ, thì việc thu lời từ “Xin lỗi em chỉ là con đĩ” có lẽ là không tưởng. Nhưng, nó sẽ là sự đầu tư cho tương lai. Và có thể, “xin lỗi em chỉ là con đĩ” sẽ mở ra một xu hướng mới trong sân khấu xã hội hoá: những vở diễn được đầu tư lớn, tạo thành những sự kiện văn nghệ thu hút dư luận...



Với 25 triệu bạn đọc online, “Xin lỗi em chỉ là con đĩ” mang đến một trào lưu cho văn học mạng, đó là nhu cầu được viết và chia sẻ online. Nhưng cũng kèm theo đó là tạo cho thiên hạ cảm giác ai cũng có thể viết văn được, ai cũng có thể nối tiếng. Vì thực chất, tác phẩm này không có gì cao siêu, thậm chí cách hành văn đơn giản, câu chuyện cũng giản dị. Mọi ngộ nhận từ “Xin lỗi em chỉ là con đĩ” có thể làm nên những trào lưu thực và ảo. Nó cũng có thể có những tác động tiêu cực.

Nhưng, hiếm có tác phẩm nào tạo được sự chú ý đặc biệt từ công chúng đến vậy. Và đó chính là lý do mà người ta muốn tiếp tục khai thác nó trong các loại hình nghệ thuật khác. “ Xin lỗi em chỉ là con đĩ” được thai nghén kịch bản trong vòng một năm, chuẩn bị và tập dượt khoảng 3 tháng với kinh phí vài tỷ đồng, để chỉ diễn trong 7 suất vào tháng 3-2010. và sau đó, kịch sẽ rút về diễn tại sân khấu nhỏ 5B Võ Văn Tần, một sân khấu lượng khán giả chừng mực, khán phòng hẹp và ưu tiên cho những tác phẩm thể nghiệm. Hoàng Vũ, người đựơc biết đến như một đạo diễn sân khấu trẻ, chưa thực sự là một thương hiệu như Vũ Minh, Đức Thịnh và cũng chưa có những tác phẩm ăn khách. Nhưng, anh đã tìm được cho mình một hướng đi mới.

Lần đầu tiên, các diễn viên sẽ được nhận catse cho một buổi diễn cao ngang ca sĩ. Mỗi diễn viên chính sẽ được nhận catse 10 triệu đồng cho vở diễn 120 phút này. “Với những ngôi sao, chúng tôi có thể sẽ trả cao hơn”, Hoàng Vũ khẳng định. Cũng lần đầu tiên, vở kịch này được dựng trailer quảng cáo (lên đến 500 triệu đồng) và phát tại các rạp chiếu phim và hệ thống siêu thị tại TP Hồ Chí Minh. Và lần đầu tiên, để cho buổi họp báo ra mắt ấn tượng, công ty của Hoàng Vũ quyết định mời nữ tác giả Tào Đình qua VIệt Nam, như một chiêu PR ấn tượng.

Chưa hết, công ty này đã mua hệ thống để quảng cáo qua tin nhắn điện thoại di động, nhằm “phủ sóng” thông tin ngày công diễn vở kịch này. Một vở diễn tốn kém, hiểu theo mọi nhẽ. Với những người làm sân khấu xã hội hoá, một vở kịch lịch sử Ngàn năm tình sử cũng chỉ gói ghém trong vòng 500 triệu đồng mới mong thu hồi vốn và có lời. Còn “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ..” đã bỏ qua tất cả, để tạo thành một hiện tượng. Cuộc chơi sang trọng này tốn tiền của ông bầu Hoàng Vũ. Người ta nói anh là chơi ngông. Và người ta cũng nói, anh “điếc không sợ súng”. Nhưng vở diễn vẫn đang được tập rất công phu, các diễn viên đến tập đều đặn đều nhận được tiền rất đều đặn. Và Hoàng Vũ tâm sự, việc đầu tư cho vở kịch, không phải là để nhằm kiếm tiền nhanh, nó còn là đầu tư cho tương lai dài, với nhiều dự án cần được triển khai sau đó. Tiền không phải là tất cả.

Trang Hạ vô cùng hào hứng với “Xin lỗi em chỉ là con đĩ...”. Suốt ba năm qua, cái tên Trang Hạ luôn gắn liền với cuốn sách “Xin lỗi em chỉ là con đĩ..” đến mức nhiều người lầm tưởng đó là cuốn sách của chị. Nhưng phải công bằng mà nói, cuốn sách đó nổi tiếng ở Việt Nam là nhờ chị, với cái tựa gây sốc và công cuộc giới thiệu, PR cho tác phẩm không mệt mỏi của chị. Trang Hạ chia sẻ: “Vở kịch này khá đặc biệt, nó vốn đầy kịch tính nhưng lại buộc người viết kịch bản sắp xếp và sáng tạo lại hầu như toàn bộ hầu như từ nhân vật tới cốt truyện, và đó là mảnh đất màu mỡ mà tôi có thể phát huy thế mạnh sáng tác của bản thân.


Ngân Khánh, Lan Phương - hai diễn viên chính của vở kịch

Ngoài ra, ý tưởng sáng tạo của đạo diễn Hoàng Vũ là cốt lõi để tôi “dám làm kịch”, nếu không được sự khuyến khích của đạo diễn, cũng như nếu đạo diễn không ủng hộ cách tôi xử lý vở kịch, chắc chắn tôi đã không thể thành công. Nó là một tác phẩm nghệ thuật tập thể mang đầy đủ bản sắc nghệ thuật của âm nhạc, văn học, điện ảnh, kịch trường, tất nhiên sẽ gây sửng sốt và “ăn khách” hơn hẳn bản dịch sách của một mình tôi ba năm trước. Có một câu cửa miệng mà mọi người thường đùa nhau là “tay không bắt giặc”, để ám chỉ một thành công tới dễ dàng.

Nhưng nghệ thuật, nhất là sân khấu đâu thể thành công dễ dãi như thế được. Nếu không có “bột” thì làm sao “gột nên hồ”, làm sao một tác phẩm văn học nhạt nhẽo lại thành một vở kịch xuất sắc được sao, trừ phi có đũa thần và đạo diễn cùng biên kịch thiên tài? Truyện ăn khách được lên kịch là việc đương nhiên rồi. Nên tôi cũng không lạ nếu mổ ngày đẹp trời có ai để mắt đến Trang Hạ.

Tôi không biết gì về kịch, tôi xa lạ với nhiều loại hình nghệ thuật chứ không chỉ là sân khấu. Tôi không biết sân khấu cần gì ở một biên kịch như tôi. Nói một cách thẳng thắn, nếu một kẻ “mù chữ trên sân khấu” như tôi thành công, tức các khoa đào tạo biên kịch ở các trường điện ảnh đã thất bại hay sao? Vậy cái khó nhất là làm sao biến sự nghiệp dư của mình thành một ưu điểm, biến sự “mù chữ trên sân khấu” của mình trở thành lợi thế sáng tạo độc lập táo bạo trong kịch bản.

Trước kịch tôi đã từng thử sức ở nhiều lĩnh vực xa lạ như sản xuất chương trình truyền hình khi không hề biết truyền hình ở Việt nam sử dụng tiêu chuẩn PAL hay NTSC, mua và bán bản quyền quốc tế khi chưa biết một hợp đồng xuất bản nó trông ra làm sao, làm bầu show ca nhạc tại nước ngoài khi không hề quen biết ca sĩ nào trong nước, mọi việc đều phải uỷ nhiệm, phát hành báo chí ra nước ngoài khi trong tay không một đồng vốn. Tôi đã may mắn thành công nhiều lần nên tôi không lạ nếu như tôi sẽ vấn tiếp tục may mắn. Không có cơ hội may mắn nào dành cho người chưa chuẩn bị tốt.

Sân khấu và điện ảnh Việt Nam thường đón Tết bằng những tác phẩm có yếu tố hài nhẹ nhàng. Với đề tài xã hội như “Xin lỗi em chỉ là con đĩ...”, tôi không nghĩ rằng nó sẽ nặng nề. Khán giả sẽ không vì “con đĩ” mà mua vé xem kịch. “Xin lỗi em chỉ là...” ngược lại nhấn mạnh một xã hội quay quắt với phụ nữ, coi đàn ông là tâm điểm, còn đàn bà trinh tiết, tình yêu...cũng chỉ là thứ dành cho đàn ông khẳng định đẳng cấp đàn ông. Một xã hội mà đồng tiền làm chúa tể, ai làm Lưu Quang Đông thì sẽ có được Hạ Âu. Nên thấy Hạ Âu bị hiếp mà người lái xe (Công Ninh đóng) mà cũng không thể chạy ra cứu, bởi “không có Hạ Âu này thì có Hạ Âu khác”.

Và người phụ nữ cứ dựng mãi bức tường thành bao bọc người yêu dấu bên trong để mình hứng chịu bao cay đắng, mới đáng để khán giả rơi nước mắt vì đồng cảm. Bởi kịch ấy “đời” nhất, đời ai cả từng gặp kịch ấy. Còn về kịch giải trí, kịch đủ sức thoả mãn khán giả khó tính Sài Gòn với những màn rock rực lửa, sân khấu hoành tráng và lãng mạn gần như độc đáo với những hiệu ứng điện ảnh, âm nhạc được tận dụng tối đa hiệu quả.

Tôi quản lý các nội dung về kịch bản cho tất cả các dự án nghệ thuật khác của V.Art, bao gồm phim truyện nhựa, phim truyền hình, kịch nói. Vì thế sau kịch “Xin lỗi em chỉ là...”, ê kíp chúng tôi tiếp tục với bộ phim truyền hình nhiều tập đầu tiên của Việt Nam về đề tài cuộc sống và số phận những nàng dâu Việt Nam tại Đài Loan, chuyển thể từ tiểu thuyết văn học mạng “Chuyện kể dưới ngọn đèn đường” của tôi, hiện tôi đã xong đề cương kịch bản phim và được chấp nhận. Sau đó các dự án phim nhựa, và phim truyền hinh của “Xin lỗi em chỉ là...”, kịch nói “Mẹ điên”...



Điều làm tôi lo lắng nhất chính là khâu mình phụ trách lại là khâu đầu tiên phải hoàn thành trong các dự án, nếu kịch bản thành công thì mới có các bước tiếp theo để dựng lên một tác phẩm nghe nhìn. Vì thế, mỗi khi thương thảo xong bản quyền tác giả là lúc bắt đầu thấy sức ép nặng nề của con đường dài trước mắt. Thực tế sân khấu TP.Hồ Chí Minh quanh năm đỏ đèn. Nhưng “Xin lỗi em chỉ là...” được coi là một dự án độc lập, diễn ra tại nhà hát Hoà Bình với chi phí đầu tư lớn, khán phòng rộng. Nó sẽ là một dự án mạo hiểm, tính rủi ro rất cao. Chắc chắn nhà đầu tư biết rõ rằng, nếu tính lãi bằng tiền, thì đầu tư nhiều tỷ cho cô Trang Hạ làm kịch, viết kịch bản phim lỗ hơn mang tiền ấy đi buôn sữa ngoại bán cho trẻ sơ sinh.

Đạo diễn Hoàng Vũ cũng biết thu nhập của anh sẽ tụt hàng mấy trăm triệu trong mấy tháng gác kinh doanh riêng đi làm kịch. Nhưng khi những tiền ấy đầu tư để chuyển hoá thành nghệ thuật chất lượng cao phục vụ xã hội, nó sẽ tạo ra nhiều cơ hội thành công cho nghệ sĩ, nhiều cơ hội sáng tạo cho người làm nghệ thuật, và cơ hội thưởng thức cho dân chúng. Tất cả những người tham gia dự án của V.Art đều trông mong khán giả nhận ra điều đó, và sau đó lợi nhuận xã hội, lợi nhuận công chúng sẽ tiếp tục tạo cơ hội lợi nhuận cho V.Art...”

Nếu ai đã làm nghệ thuật, đều mong muốn được làm cái gì đó “thật đã”, thật hết sức hết lòng với khát vọng của mình. Nhưng phàm đã làm nghệ thuật ở Sài Gòn thì ai cũng tự hiểu, nên “liệu cơm gắp mắm’, làm theo dòng, chấp nhận những khuyết điểm để nhanh chóng đạt được hiệu quả tức thì. Làm nghệ thuật ở Sài Gòn, yếu tố thị trường luôn được đề cao. Người ta phải tính toán rất nhiều điều trước khi ra mắt một tác phẩm mới. Thế nên, “Xin lỗi em chỉ là..” tạo thành một hiện tượng vì sự “vung tiền” của nhà đầu tư mà ai cũng biết sự vung tiền ấy nhằm tạo tên tuổi nhiều hơn là kiếm lợi nhuận.

Nhưng điều đó không quá quan trọng, bởi bài toán kinh doanh là một câu chuyện khác, mỗi người sẽ có một con đường riêng và mỗi người sẽ có một cách nghĩ về lợi nhuận khác nhau. Chỉ có điều, V.Art đang ảo tưởng về khả năng của mình đi nữa, thì khán giả vẫn là người có lợi. Bởi họ đang được mời tham dự một sân khấu, mà ở đó nhiều loại hình nghệ thuật được kết hợp nhằm tạo hiệu ứng mạnh, để thay đổi thói quen diễn và xem kịch cổ điển đã tồn tại dài ngày. Sự mới lạ nào cũng sẽ có những dư luận của sự ngập ngừng ngờ vực. và không phải sự ngờ vực nào cũng sai. Nhưng, vẫn mong vở diễn này sẽ xoá đi những ngờ vực, tạo ra một tiền lệ tốt của sân khấu xã hội hoá. Khi ấy, sân khấu sẽ phát triển mạnh hơn và cũng đa dạng hơn...