Trang chủ »   » Chuyện của Sao Chuyện của Sao

Lê Cát Trọng Lý và tin đồn yêu Mai Khôi

Thứ Tư, 27/04/2011 16:01 Theo Ngoisao.net

Ở nhạc sĩ ‘Chênh vênh’ có nét hồn nhiên của cô gái tuổi đôi mươi và cả sự trải nghiệm của một phụ nữ từng đau khổ vì tình.

Gặp Lê Cát Trọng Lý ở ngoài đời, hẳn nhiều người sẽ ấn tượng về một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc xoăn, gương mặt mộc không trang điểm nhưng trò chuyện rất thông minh, tự nhiên. Ở nhạc sĩ ‘Chênh vênh’ có nét hồn nhiên của cô gái tuổi đôi mươi và cả sự trải nghiệm của một người phụ nữ từng đau khổ vì tình yêu.
 
- Từ khi xuất hiện trên sân khấu Bài hát Việt đến nay, chị toàn nhận được những lời khen của các nhà chuyên môn lẫn dư luận. Gần đây, chị còn là chủ nhân của hạng mục “Nhạc sĩ của năm” tại giải Cống hiến. Vậy điều này có tạo nhiều áp lực cho chị?

- Với tôi, giải Cống hiến là giải thưởng quá sức so với tuổi đời và tuổi nghề, nhưng nó cũng là áp lực tốt cho bản thân tôi. Người nghệ sĩ nào mà chẳng ao ước được xã hội công nhận sức lao động cũng như sự sáng tạo của mình. Thế nên, giải Nhạc sĩ cống hiến là một nguồn động lực lớn, giúp tôi có thêm niềm tin chinh phục công chúng. Tuy nhiên, giống như nhạc sĩ Võ Thiện Thanh nói, nếu trong cơ cấu giải Cống hiến có thêm hạng mục nhạc sĩ tài năng dành cho tôi, thì có lẽ sẽ hợp lý hơn. Các nhà báo bỏ phiếu bình chọn chưa chắc vì sản phẩm của tôi, cũng không phải vì cách tôi chơi nhạc, hát hay, mà vì một điều gì đó tôi không lý giải nổi. Tôi chỉ biết, mình cần trân trọng và giữ gìn tình cảm ấy.

Lê Cát và hình ảnh mái tóc xoăn cùng cây đàn guitar quen thuộc.

- Trước những lời khen có cánh hoặc những lời chê có phần tiêu cực, chị bàng quan hay cũng để tâm và suy nghĩ về nó?

- Nếu nói không thì người ta bảo tôi ơ hờ, còn nói có thì cũng không đúng với suy nghĩ của tôi. Những lời khen chê mà tôi biết hầu hết là nghe mẹ và chị gái tôi kể sau khi đọc tin tức trên báo. Sau giải Cống hiến, mẹ nói báo chí chê tôi dữ lắm, nhưng 4-5 ngày sau khi nhận giải, tôi có cơ hội đọc lại tất cả những bài viết về mình, tôi thấy họ chê rất hợp lý. Tôi thường không để ý đến các thông tin trên mạng, một phần vì tôi bận, một phần nữa vì nhà tôi không có máy vi tính. Nhưng tôi nghĩ, việc người ta thích hay không thích tôi cũng là chuyện bình thường.

Trong quan niệm của tôi, có hai thứ nguy hiểm với một người nghệ sĩ trẻ, đó là sự vinh danh và tiền bạc. Nói về tiền, tôi không có nhiều, còn danh, tôi cũng không quá nổi tiếng, hơn nữa những giải thưởng mà tôi được nhận có lẽ nên trao cho người khác thì xứng đáng hơn. Nhưng định mệnh đã trao cho tôi và tôi không thể thay đổi được nó. Nhiệm vụ của tôi bây giờ là phải tỉnh táo, để nhận ra đâu là nội lực của chính mình và đâu là sự may mắn đến với mình. Nếu khoảng 1-2 năm sau tôi không làm gì nữa, hoặc làm những thứ vớ va vớ vẩn, cũng có thể tôi sẽ nhận được vô số lời chê trách từ mọi người. Bởi vậy, nghệ sĩ phải trung thực với bản thân, hiểu rõ mình ở đâu, biết mình thực sự có cái gì.

- Nhạc sĩ Trần Tiến từng nhận xét, chị là một nhạc sĩ trẻ tài năng nhưng không phải là một ca sĩ giỏi. Chị nghĩ sao về lời nhận định này?

- Tôi thấy chú Tiến nói chính xác quá. Với tôi, việc hát giống như phương tiện để tôi chia sẻ với mọi người những gì mình nghĩ và cảm nhận. Tôi không thể hát những ca khúc của các nhạc sĩ khác vì tôi có cảm giác mình hát không hay, không tốt, không làm cho người nghe rung động, thậm chí làm hỏng bài hát. Còn nếu tôi hát dở sáng tác của mình, thì người ta cũng chỉ nói “Ờ, bài của nó thì nó hát chỉ vậy thôi”. Trách nhiệm quan trọng của ca sĩ là khiến khán giả hiểu được tâm hồn, tư tưởng của người sáng tác. Chuyện này là cực kỳ khó và tôi thì không thấy ở mình hội tụ đủ tố chất của một ca sĩ. Tôi có giọng hát mỏng, không thể lên quá cao hay hát mạnh mẽ, chỉ nhẹ nhàng vậy thôi.

- Nhiều người khá tò mò về mối quan hệ thân thiết giữa chị và Mai Khôi, nhất là khi Mai Khôi có kế hoạch làm album riêng, tuyển chọn các sáng tác của chị?

- Cách đây 4 năm, khi vào Sài Gòn tôi đã quen Mai Khôi. Với tôi, Khôi luôn có vị trí lớn hơn một người bạn và tôi mang ơn cô ấy rất nhiều. Chính Khôi là người dẫn tôi đi học thanh nhạc, đóng tiền học cho tôi tháng đầu tiên. Dù quan điểm về nghệ thuật, cuộc sống của hai chúng tôi có khác nhau, nhưng nếu Khôi nhờ cái gì, tôi đều sẵn lòng.

Những mối quan hệ tốt mà tôi có bây giờ đều do Khôi giới thiệu. Lúc khó khăn tôi đều nhờ Khôi giúp đỡ. Khôi là người rất tốt dù cô ấy có rất nhiều scandal. Năm 2009, tôi có thu âm rất nhiều ca khúc nhưng sau khi làm xong, tôi thấy nó không hay, định bỏ hết. Khôi nói, hãy để cho Khôi hát và tôi đã đồng ý. Khi Khôi hát nhạc của tôi, tôi thấy vui và trân trọng tình cảm mà cô ấy dành cho mình.

Nữ nhạc sĩ 'Chênh vênh' đang chuẩn bị cho tour diễn kéo dài 6 tuần tại 6 thành phố lớn của cả nước là TP HCM, Đà Lạt, Đà Nẵng, Huế, Hội An và Hà Nội. Cô muốn tạo một không gian âm nhạc gần gũi với công chúng. Ngoài ra, đầu năm 2012, cô sẽ lên đường sang Canada du học 1 năm về sáng tác.

- Chị và Mai Khôi là hai cá tính âm nhạc hoàn toàn đối lập, lỡ cô ấy 'phá' mất nét trong sáng nhưng đầy tự sự trong các tác phẩm của chị thì sao?

- Là một nhạc sĩ, tôi không có quyền can thiệp vào việc ca sĩ hát như thế nào. Chỉ cần họ chọn nhạc của mình, nghĩa là họ đã dành cho mình một tình cảm đặc biệt. Chỉ riêng điều này thôi cũng đáng để tôi trân trọng. Hơn nữa, tôi đâu phải là bố hay mẹ của Khôi để bắt Khôi phải hát theo ý của tôi (cười).

- Người ta vẫn rỉ tai nhau rằng chị yêu Mai Khôi?

- Họ cứ đồn hoài à. Nhưng tôi và Khôi đâu có đi chơi với nhau đâu mà người ta lại đồn như thế. Khôi thích đi club… tôi thì không, vậy lấy cớ gì mà dư luận lại rỉ tai nhau. Tôi chỉ đến nhà Khôi chơi khi cô ấy và người yêu rủ thêm rất nhiều bạn bè khác về nấu ăn, tụ tập và chơi văn nghệ cùng nhau.

- Nhìn ngoại hình và lắng nghe những bài hát của chị, nhiều người nghĩ, chị là cô gái có cuộc sống bình lặng, ít nổi loạn. Điều này liệu có đúng với chị?

- Con người có hai hình thức nổi loạn, thể hiện ra bên ngoài hoặc tự cảm nhận bên trong. Có thể tôi nổi loạn theo cách thứ hai.

Khi làm nhạc, điều tôi mong muốn là chia sẻ với người nghe những gì tôi nghĩ về cuộc sống, tình yêu. Nhưng làm thế nào để kể câu chuyện một cách tự nhiên nhất để người ta thấy rằng, không có một khoảng cách giữa âm nhạc và cuộc sống. Nếu có người nói rằng, họ nghe nhạc của tôi và tìm thấy mình trong đó, thì có nghĩa, việc làm của tôi là đúng. Không ít khán giả nghe tôi hát Trời ơi rồi khóc. Nhìn thấy họ như vậy, tôi rất xúc động. Tôi không cố gắng chạm đến tâm hồn của họ đâu.

- Nổi loạn "ngầm", vậy có thể lý giải thế nào về quyết định bỏ học ở Đà Nẵng rồi vào Sài Gòn theo đuổi con đường âm nhạc của chị?

- Tôi vào Sài Gòn không phải vì mê nhạc mà vì tình yêu. Nếu học nhạc, tôi sẽ học ở Huế, còn khi đó, người tôi yêu đang ở Sài Gòn. Khi vào đây, có rất nhiều thứ đưa đẩy khiến tôi thấy chơi nhạc thật là vui. Trong đầu tôi không bao giờ đặt ra viễn tưởng trở thành người nổi tiếng. Với tôi, sự nổi tiếng là điều không cần thiết trong cuộc sống của mình.

Tôi quan niệm, trong công việc làm nhạc của mình, sự nổi tiếng là phương tiện chứ không phải ước mơ. Nếu tôi coi sự nổi tiếng là ước mơ thì nó sẽ chi phối tất cả suy nghĩ của tôi. Tất nhiên, danh tiếng là điều tốt và mình nên biết tận dụng nó làm những điều có ích.

- Chàng trai nào lại khiến chị sẵn sàng bỏ học, rời xa gia đình để vào chốn sôi động, xa hoa như Sài Gòn?

- Họ chỉ là một người bình thường, là mối tình đầu của tôi. Khi tôi ở Đà Nẵng, họ đã ra đi, lúc tôi vào Sài Gòn, họ cũng không ở đó. Việc tôi đến thành phố này chỉ là một lời hứa mà tôi cần thực hiện với người đó. Tôi cảm ơn mối tình đầu nhưng tất cả chỉ dừng ở đó thôi.

Khi ấy, tôi cứ nghĩ mình sẽ chết nhưng sự thật thì không, tôi vẫn sống khỏe, sống tốt. Nhiều khi tôi thấy mắc cười chính mình. Tôi sống tốt như thế này, liệu có phải tôi đang phụ người ta không? Tâm lý của tôi kỳ cục vậy đó. Rồi sau này, khi trái tim rung động lần thứ hai - tôi gặp người làm cho mình yêu cuộc sống trở lại - tôi thấy, mối tình đầu là một kỷ niệm đẹp.

- Dường như trong tình yêu, chị rất dại dột vì cứ mải yêu rồi lại chuốc đau khổ về mình?

- Tôi “ngu” lắm, rất dễ bị “dụ”. “Ngu” ở đây không phải vì người ta xấu, mà vì yêu, tôi có thể không làm việc trong 6 tháng. Tôi đâu có mê hát bằng mê yêu. Sau này, lúc bắt đầu sáng tác, ngẫm lại, chỉ có mối tình đầu mới khiến tôi tổn thương như vậy. Gặp người thứ hai, tôi biết, nếu không làm việc để nuôi dưỡng chính mình thì tôi không yêu được. Thế nên, công việc của tôi tự dưng tốt hơn hẳn và tôi không phải hy sinh bất cứ thứ gì. Tôi không yêu thương được chính tôi nên cần tìm một người để "giữ" bản thân. Chính mối tình đầu làm cho tôi hiểu được điều đó.

Tôi rất thương bố mẹ vì cả đời họ nuôi nấng tôi, thế nhưng chưa bao giờ tôi thương lại họ, trong khi đi thương một người lạ. Tôi thấy nó kỳ quá, bắt đầu băn khoăn về hai chữ nhân duyên. Tôi thấy sao nó lại vô lý như thế và có cảm giác mình bị mất mát. Rồi tôi đã tìm đến sách.

Lê Cát không chú tâm nhiều đến trang phục bởi cô quan niệm, nếu mặc bộ quần áo quá đẹp, cô sẽ bị phân tâm khi lên sân khấu biểu diễn.

- Vậy khi đọc rất nhiều loại sách, chị đã tìm ra nguyên nhân của sự vô lý ấy chưa?

- Tôi không thấy có gì hết bởi sách vở chỉ làm đè cơn đau của tôi xuống, chứ không giúp gì được tôi. Cách tốt nhất là hãy cứ để mọi chuyện diễn ra. Trái tim tôi cần thời gian để xoa dịu tổn thương và sáng suốt trở lại. Sách vở là tốt, nhưng nó không nên là nơi giam mình. Nhưng việc đọc sách lại cho tôi nhiều kiến thức, giúp tôi gặp được những nhà khoa học giỏi.

Hồi nhỏ tôi mê trở thành nhà bác học, nhưng khi lớn lên tôi hiểu rằng, lý do mình không thể trở thành nhà bác học vì mình quá lười. Khi làm việc, nếu tập trung, tôi làm rất nhanh, nhưng để nói tôi làm việc hết mình thì không đúng.

- Nếu không đi theo con đường nghệ thuật, chị sẽ làm nghề gì?

- Tôi sẽ thi đấu bi-a chuyên nghiệp vì tôi rất mê chơi bi-a (cười lớn). Tôi cũng thích đấu võ, nhất là Aikido.

- Sở thích này xem ra có vẻ đối lập với chị?

- Tôi thấy bình thường mà. Thực ra, tôi không có nhiều bạn thân, ngoài Trường Sa, hay chơi guitar với tôi. Cứ khi nào rảnh, hai đứa lại đi uống café và chơi bi-a. Tôi không thuộc kiểu người lãng mạn, hay ngồi bên bờ hồ, mà chỉ mê bi-a thôi. Có khi tập nhạc tôi còn lười, nhưng riêng bi-a thì tôi có thể chơi hoài không chán.

Năm 17 tuổi, tôi bắt đầu làm quen với bi-a nhờ sự hướng dẫn của em trai. So với người chơi bình thường, tôi giỏi hơn họ chút xíu, nhưng vì tôi gặp quá nhiều đối thủ mạnh rồi nên thấy trình độ của mình cũng ở mức tàm tạm thôi. Chơi bi-a có cái hay là nó rèn cho mình tâm lý. Nếu quá căng thẳng và cứ nghĩ đến chiến thắng thì có nguy cơ mình sẽ thua. Tôi thắng rất nhiều ván, nhưng cũng có vài lần thua, từ đó, tôi rút ra kết luận, không phải lúc nào mình cũng làm chủ được sức mạnh của bản thân.

- Thấy chị đối đáp rất thông minh, lanh lợi nhưng thật thà, vậy mà lần nào gặp báo chí, chị cũng tự nhận mình là người nhút nhát. Vì sao thế?

- Thật ra tôi chỉ sợ làm tổn thương những người yêu mến mình, đặc biệt là các nhà báo đã bình chọn hoặc viết bài tốt về tôi, nhưng khi gặp mặt, tôi lại không nhớ họ. Tôi trả lời quá nhiều cuộc phỏng vấn và không thể nào nhớ hết được ai. Tôi nghĩ có người sẽ giận tôi vì điều đó. Nhưng tôi luôn biết ơn họ.

Là người của công chúng nên rất khó chiều lòng được tất cả. Nếu không cẩn thận, tôi rất dễ làm cho người ta phật lòng. Đó là lý do mà tôi luôn cẩn thận trong mọi lời nói, hành động. Tôi cho rằng, sự nổi tiếng là cơ hội để tôi trưởng thành hơn. Tôi cũng không mải mê nghĩ cách đối phó với những ồn ào dư luận bởi dù cố gắng thế nào, tôi cũng chẳng thể tránh được. Tin đồn này đi qua, tin đồn khác sẽ tới, chẳng lẽ tôi sẽ phải nghĩ cách đối phó cả đời hay sao. Vậy nên, tôi chỉ còn cách tập sống với nó.

Sau này có lẽ tôi cần phải có một phát ngôn viên để họ trả lời báo chí thay tôi. Là nghệ sĩ thì không nên làm quá nhiều việc, bởi khi dần quen với việc mình trở thành người nổi tiếng, tôi không còn cảm giác là một nghệ sĩ.