Còn nửa năm nữa mới tới sinh nhật,
nhưng Tin đã bắt đầu “đề xuất” món quà với mẹ. Mẹ không từ chối, nhưng
chưa đồng ý ngay. Mẹ bảo: “Nếu Tin tìm được một chú thỏ nào mà tự chăm
sóc được bản thân thì mẹ sẽ cho phép nuôi”. Việc này là không thể, vì
Tin đã chín tuổi mà còn phải nhờ mẹ giúp rất nhiều việc.
Ảnh:
Internet
Mong muốn có một chú thỏ đã làm Tin
suy nghĩ: Nếu mình nuôi một con thỏ, mẹ phải dọn chuồng, phải vệ sinh
cho nó hằng ngày. Vậy là mẹ nuôi thỏ hay Tin nuôi? Suy nghĩ, Tin thấy
tội nghiệp mẹ. Muốn có thỏ để chơi chỉ có một cách là mình phải chăm sóc
thỏ, mà muốn thuyết phục mẹ đồng ý chỉ có cách chứng minh với mẹ là
mình có thể tự chăm sóc được bản thân.
Vậy là Tin bắt đầu “chiến dịch” tự
lập. Trong một thời gian ngắn, Tin đã tự dọn dẹp phòng, tự giác tắm rửa
mỗi buổi đi học về, thậm chí còn tự chà đôi giày đi học trắng tinh.
Vì muốn đạt được ước nguyện có một chú
thỏ, thay vì kỳ kèo với mẹ, Tin đã chứng minh mình có thể đảm đương vai
trò “làm chủ” chú thỏ. Tin không chỉ nghĩ đến mình mà còn nghĩ đến mẹ.
Cuối cùng, Tin đã có được món quà sinh nhật hằng ao ước.
Nhiều bố mẹ có con tuổi teen bây giờ
đang rất bối rối với thái độ bất hợp tác của con. Dùng roi vọt hầu như
không còn tác dụng, bởi chúng nó thừa hiểu “mình đau ít mà bố mẹ đau
nhiều hơn”. Các hình phạt cũng không giúp cải thiện tình hình, không cho
ăn cơm thì nhịn, chúng nó đâu thèm ăn; không cho đi chơi thì ngồi nhà
và vào mạng chat... Phải làm gì với những đứa trẻ ở tuổi “nổi loạn” này?
Phải chăng, bố mẹ và con đều đang thiếu khả năng đàm phán? Nhiều ông bố
bà mẹ tự hỏi: “Tại sao lại phải đàm phán với chúng, mình làm bố làm mẹ,
mình có quyền bắt chúng nó làm theo ý mình chứ?”...
Ảnh:
Internet
Một trong những kỹ năng quan trọng của
đứa trẻ là khả năng thuyết phục người khác; đặc biệt là thuyết phục bố
mẹ để đạt được ước muốn của mình và làm cho mối quan hệ trong gia đình
vui vẻ, hòa thuận. Để có được khả năng này, trẻ cần có sự hỗ trợ của bố
mẹ ngay từ khi còn nhỏ.
Nhiều bố mẹ khi nói chuyện với con,
chỉ biết giao trách nhiệm mà không giải thích với trẻ về quyền lợi của
mình. Vì vậy, trẻ luôn cảm giác mình bị thiệt thòi, nghĩa vụ của mình
quá nặng nề mà mình chẳng được hưởng “thành quả lao động”. Trẻ sẽ không
có nhiều hứng thú thực hiện những gì bố mẹ dặn dò, mặc dù đó là những
việc của mình mà không ai thay thế được.
Để trẻ có khả năng đàm phán, ta phải
tập cho trẻ biết nghĩ đến người khác. Nếu trẻ chỉ ích kỷ, biết mình mà
không biết người khác thì không đủ sức thuyết phục người khác và rất khó
thành công. Không dạy cho trẻ quá so đo, tính toán, nhưng bố mẹ nên
phân tích cho con hiểu, phải nghĩ đến quyền lợi của mình và của người
khác. Với một suy nghĩ “cả hai cùng có lợi”, trẻ sẽ tự nhận thấy sự công
bằng và không thấy mình bị ép buộc.
Để có được khả năng thuyết phục, trẻ
cần có sự hỗ trợ của bố mẹ và những người xung quanh. Người lớn không
nên đáp ứng mọi nhu cầu của trẻ một cách dễ dàng, nhưng cũng không nên
áp đặt và phủ nhận mọi sáng kiến của trẻ. Trẻ phải có cơ hội thử thách,
phải có lòng kiên nhẫn và mong muốn đạt được mục đích của mình.
Khi trẻ đòi quyền lợi, muốn cha mẹ đáp
ứng những yêu cầu của mình, cần phân tích cho trẻ hiểu bố mẹ cũng có
những “thỏa hiệp”. Nếu con muốn đi chơi với bạn, con phải chứng minh
rằng việc đi chơi là cần thiết và an toàn; con làm xong những việc cần
làm và việc đi chơi của con không ảnh hưởng đến việc học. Không thể đàm
phán qua những lời hứa, mà qua hành động. Tạo cho trẻ một thói quen
không năn nỉ, không vòi vĩnh. Phải chứng minh rằng con hiểu nhu cầu của
mình và có trách nhiệm khi được đáp ứng nhu cầu đó. Đừng bao giờ đáp ứng
nhu cầu của con vô điều kiện. Hãy tạo cơ hội cho trẻ phát huy khả năng
thuyết phục của mình.
Cần tạo cho trẻ nhận biết bản thân,
biết mình cần gì và phải biết làm sao để đạt được mong muốn đó. Bên cạnh
đó, tập cho trẻ nghĩ về những mong đợi của bố mẹ, những đóng góp và cả
sự hy sinh của người khác cho mình. Quan trọng nhất là trẻ biết cân bằng
cả hai, như vậy trẻ sẽ quyết định phải làm gì để thuyết phục người
khác.