Theo ghi nhận của các quý bà sành "của ngoại" thì "trai bao" Tây
thường là những gã thanh niên thất nghiệp ở nước bản xứ đến Việt Nam
theo con đường du lịch. Nhưng sau đó có muôn ngàn lý do để những "trai
bao" Tây đen này ở lại.
Hai từ "trai bao" không còn mấy lạ lẫm, bởi khi cuộc sống càng phát
triển thì cụm từ này cũng xuất hiện nhiều hơn. Ở TP HCM, người ta còn
ngạc nhiên hơn khi biết có một số Tây đen thất nghiệp từ nước ngoài du
lịch sang Việt Nam, đã chọn "nghề" trai bao và lấy đó làm nghề tạo thu
nhập chính nuôi bản thân và đôi khi bao cả những cô vợ hờ.
“Của lạ” xuyên biên giới
Trong một chuyến vào vai những quý bà muốn tìm "của lạ", chúng tôi có
dịp trò chuyện với những anh chàng làm cái nghề mà các chị em vẫn gọi
vui là "làm chồng thiên hạ". Đa số những khách du lịch Tây da đen thường
từ các nước nghèo ở châu Phi.
Lý do Tây đen thích phong cảnh, con người Việt Nam thì ít mà họ thấy
nơi này dễ kiếm tiền bằng con đường bất hợp pháp thì nhiều. Một số sẽ
tìm mối buôn bán quần áo cũ, số khác tụ tập thành từng nhóm lừa đảo,
cướp bóc, số còn lại sẽ làm cái nghề dễ kiếm tiền và cũng là một trong
những nghề “an toàn” hơn: Làm "trai bao".
Thường thì những đối tượng "trai bao" Tây đen là người nhập cư trên
một năm ở Việt Nam, nói tiếng Việt sành sỏi và biết hết mọi ngóc ngách
của Sài Gòn. Những ngày mới sang, khi còn tiền thì những chàng Tây đen
này góp tiền thuê một ngôi nhà vừa phải, đủ để ăn ngủ và thậm chí cả ăn
chơi. Các đối tượng này thường ngày rong ruổi khắp nơi, tối về tụ tập ở
các quán bar nhậu nhẹt, tìm gái bán dâm để ăn chơi trụy lạc.

Bữa cơm đường phố của các “trai Tây”
Về sau, khi tiền hết, họ kiếm tìm các nhà trọ rẻ hơn và có khi phải
nằm ngoài công viên. Qua các buổi ăn chơi ở những sàn nhảy, quán bar, họ
làm quen được với những quý bà sồn sồn, nhiều tiền mà cũng lắm tật
và... cũng thiếu tình. Thường các "trai bao" này tụ tập thành từng nhóm
ngồi trong công viên 23/9 hoặc đường Phạm Ngũ Lão, Phạm Hồng Thái,
Nguyễn Thị Nghĩa... trên địa bàn quận 1, vì ở khu vực này thường là nơi
tập trung giới trung lưu.
Tầm khoảng từ 8h tối, người ta đã thấy những gã "trai bao" Tây đen ăn
mặc bảnh bao, đi những chiếc xe tay ga lượn lờ hoặc đứng ngồi chờ
khách. Nhiều người cứ tưởng làm nghề "trai bao" này chỉ cần đứng đó chờ
khách đến hỏi, ngã giá, kiếm nhà nghỉ là xong.
Nhưng theo như chúng tôi tìm hiểu qua một tay "cò" thì mọi việc không
đơn giản như vậy. Nếu muốn có được nhiều khách thì phải biết... học
hỏi. Nghĩa là, kẻ đi sau phải nhờ vả và học hỏi người đi trước. Thậm
chí, trong giới "trai bao" Tây đen có cả một đường dây môi giới. Và
đương nhiên, cầm đầu đường dây môi giới "trai bao" Tây đen này là người
Việt Nam.
Nếu khách hàng yêu cầu kín đáo thì môi giới sẽ đưa một vài người theo
yêu cầu đến chỗ khác chọn, giá cả đã nói trước, tiền phòng khách hàng
chịu và chia cho "cò" 30%. Thường mỗi "cuốc" là 500 ngàn đồng, thuê
"nguyên đêm" khoảng 1 triệu, khách hàng thấy thỏa mãn thì "bo" thêm.
Khách sẽ được tính rẻ hơn hay đắt hơn tùy thuộc vào mối quan hệ của đôi
bên, khi đó "cò" sẽ không can thiệp sâu chuyện này.
Có hai kiểu khách, một là "mối ruột", hai là "mối qua đường". "Mối
ruột" đa số là những bà đã bỏ chồng hoặc chồng chết hay thuộc kiểu như
"ông ăn chả, bà ăn nem". Tức là, khi đi tìm "trai bao", họ không có bất
cứ mối quan hệ nào nên họ thường xuyên đến đây mà không ngại ngần. Còn
những "mối qua đường" là những người đàn bà vì một lí do nào đó mà chán
chồng đi tìm "của lạ" theo đúng nghĩa của nó, xong một đêm thường người
ta ít quay lại.
Vừa có tiền vừa... sung sướng (?!)
"Làm "trai bao" để nuôi "tình yêu của mình", đó là câu nói mà khi mới
nghe tôi rất đỗi ngạc nhiên. Chàng trai cao to, tên Agu người Nigeria,
sang Việt Nam gần 5 năm. Agu chỉ là một dân lao động nghèo nhưng nghe
một người bạn giới thiệu đi du lịch Việt Nam rẻ nên đăng ký đi với một
nhóm bạn.
Sau khi sang chỉ được một vài tháng thì túi tiền cạn kiệt, Agu cũng
định về nước, nhưng thấy mấy người cùng quê với mình vẫn sống được ở
Việt Nam với nghề "trai bao" nên đã xin theo. Mới đầu làm cũng còn bỡ
ngỡ, song sau đó thấy vui vì vừa có tiền lại vừa... sung sướng nên chưa
bao giờ Agu có ý định sẽ bỏ nghề.
Chia sẻ với chúng tôi một cách không cần dè dặt, "trai bao Tây đen"
này cho biết: "Mỗi đêm ít cũng kiếm được vài triệu". Có khi tiền đó hắn
ném vào những cuộc ăn chơi. Cũng có khi dùng tiền đó để nuôi những cô
nhân tình, thậm chí là vợ hờ của mình.
Trả lời câu tò mò của một "khách hàng" mới như chúng tôi về "thị
trường" của mình, anh chàng cơ bắp cho biết rằng, phần lớn là những đối
tượng khoảng U40 mà vẫn cảm thấy thiếu tình.
Theo kinh nghiệm của những "phi công" Tây đen này thì đa số khách
quen đều là những quý bà độc thân "ngấy của nội và sính của ngoại".
"Giới phi công này" cho biết: "Cũng có nhiều lý do để người ta tìm tới
chúng tôi. Cô đơn, thiếu thốn tình cảm, thậm chí chán nản trong công
việc và chuyện tình cảm gia đình. Những quý bà hay đi tìm của lạ này
thường là những quý bà có tiền những cũng lắm tật".

Công an phường Tân Phú lập biên bản với các trai Tây.
Tại một quán Bar trên đường Đỗ Quang Đẩu (quận 1) một trong các tuyến
đường thuộc khu phố Tây tại Sài Gòn, nơi tập trung nhiều quán bar nhỏ
mang tên: B.B, Hol.L, H.M, chúng tôi choáng ngợp với những màn ăn chơi
của giới này. Nơi đây họ tụ tập để uống rượu ngoại, nhảy thoát y, thậm
chí dùng thuốc rồi lắc cùng nhau.
Trong vai một "lính mới" muốn đi tìm ...của lạ, chúng tôi làm thân
cùng N.H.L, (vốn là một bà giám đốc) đang nốc nhanh những ly rượu ngoại.
L cho biết, chị ta đang vẫn thường lui tới nơi đây để xả stress. Như khích lệ để xóa bỏ sự rụt rè của một lính mới, L
quyết định dẫn tôi sang giới thiệu với đám bạn chơi của mình.
Tại đây, L cho biết chị và những người khác lập thành hội. Đa số các
thành viên trong hội là những người có kinh tế khá giả nhưng chán nản
chuyện tình cảm. Nhiều người thì vướng cảnh "ăn chả, ăn nem" hoặc chồng
mình đầu chưa bạc mà... "bút đã hết mực". Chán, sau giờ làm, hoặc thời
gian rảnh, sáng các bà rủ nhau đi mátxa, đi spa rồi đến đêm, "các nữ
tướng" lại kéo nhau đi hát, đi nhậu trong các quán bar.
Cuối cùng sau những bữa ăn chơi không thua gì đấng mày râu nhưng vẫn
không thoát được cảm giác cô đơn, các bà đi tìm "tình một đêm" với "trai
bao", mà chủ yếu là "trai bao" Tây đen.
Tàn "cuộc" tán chuyện về "ăn chơi" ở quán bar đêm với các quý bà,
chúng tôi nhận thấy một số quý bà hoặc chị em cùng trang cùng lứa đã lên
xe đi tìm "của lạ". ám ảnh trong tôi là đâu đó, người viết vẫn nhận
thấy nỗi cô đơn hằn lên những khuôn mặt, dưới lớp phấn nhợt nhạt sau khi
trở về cùng những người tình "trai bao" Tây đen đêm trước.
Dễ "nghiền" dù "... thử một lần"?!
Chuyện tìm đến "tình một
đêm" với "trai bao" của họ cũng có nhiều cung bậc. L cho biết, phần lớn
trai bao nội địa là những "thằng nhóc, kiết xác và học đòi". Nếu chỉ cần
lắng nghe những phút yếu lòng của một người phụ nữ đang mất đi điểm tựa
thì mấy cậu nhóc đó cũng được. Nhưng để được thỏa mãn thì phải tìm đến
"bọn trai bao... Tây đen". Họ có nhiều cái "lạ" và "độc". Đúng là lạ và
độc thật. Trao đổi với chúng tôi về việc này, nhiều quý bà khác cũng
cười khoái chí và khẳng định: "Em cứ thử một lần, sau rồi có khi lại
nghiền ấy chứ". Xung quanh việc này cũng có nhiều ý kiến. Một số tâm sự
rằng "của lạ" rất bệnh hoạn và đáng kinh tởm. Thế nhưng không ít quý bà
cũng tủm tỉm thừa nhận rằng, không thể dứt ra và chẳng còn ham muốn với
"đồ nội" nữa.
|