Trong từ điển của không ít thần dân
công sở, cụm từ “văn hóa mượn đồ” có lẽ vẫn còn khá xa lạ. Dù trước khi
trao đồ cho người mượn, người cho mượn luôn kèm theo lời nhắn giữ gìn
cẩn thận, thế mà cuối cùng đâu vẫn vào đấy. Không chỉ với những mối quan
hệ tuổi teen, ngoài xã hội, mà còn ngay ở môi trường công sở, người ta
vẫn phải kêu trời về thói quen tàn phá đồ đi mượn một cách thản nhiên.
Mang sẵn tâm lý không phải đồ của mình nên nhiều chị em cứ dùng tẹt ga,
đến khi mang trả thì chủ nhân của nó chỉ biết méo mặt "ngậm đắng nuốt
cay".
Cánh nhân viên
trong công ty xuất nhập khẩu ở Đầm Trấu không khỏi e dè mỗi khi Hoàng
Mai (Đông Anh, Hà Nội) nhắc đến chuyện mượn tiền, vì gần như ai cũng
chắc mẩm số tiền ấy sẽ một đi không trở lại. Suốt ngày, Mai hết than
nghèo kể khổ lại chuyển sang ca thán mẹ chồng khó tính hay hỏi lương
bổng, bắt đóng tiền ăn. Với gương mặt rầu rĩ, cô khẩn khoản “Cho em vay
tạm, đầu tháng lĩnh lương em gửi". Nhưng hết đầu tháng này sang đầu
tháng khác vẫn chẳng thấy Mai đả động gì đến món nợ kia.
Thời
gian đầu, mấy chị cùng phòng ai cũng thương cô em út của phòng gặp phải
bà mẹ chồng oái ăm, nên nhiệt tình giúp lắm. Được thể, Mai càng lấn tới.
Ở nhà không có cái gì là cô lại lên cầu cạnh bạn bè ở công ty. Lúc thì
nằn nì mượn nồi lẩu về liên hoan cho mấy anh em trong gia đình, khi ngọt
nhạt mượn lọ nước hoa xịt thử, lúc lại xin xỏ “cho em dùng tạm thỏi son
để tối đi party công ty chồng”. Thôi thì đủ mọi lý do lý trấu. Nghe
những lời lẽ đáng thương “thống thiết” ấy của cô nàng, chị em trong công
ty lại mủi lòng mà cho mượn, để rồi cứ "tập xác định" rằng đồ cho mượn
sẽ không cánh mà... bay tít tắp.
Chẳng phải ai cũng biết đến khái niệm "văn hóa đi mượn" (Ảnh minh họa)
Một
chị cùng phòng Mai mỉa mai: “Cho Mai vay tiền không khác gì một đi
không trở lại. Dù một vài trăm chả đáng là bao nhưng mượn nhiều lần quá,
người ta đâm hãi cái kiểu “vay nóng” không hẹn ngày của cô ấy. Mà không
cho mượn thì y như rằng mỗi lần đi qua Mai lại đá đểu: Đồng nghiệp cùng
cơ quan năm, thi thoảng mới mượn tí đồ, vay tạm ít tiền, làm gì mà ky
thế không biết". Chị này còn tỏ ra bức xúc vì mới đây khi từ chối không
cho Mai mượn máy xay sinh tố, đã bị Mai nói xấu sau lưng là ky bo, kẹt
sỉ. Chị ấm ức nói "Trong mắt cô ấy, không cho mượn thì chắc chắn là ky
bo, tính toán. Không thể hiểu nổi Mai nghĩ gì nữa!".
Có lẽ vì thế
mà trong công ty, hễ gặp cô, ai cũng cố rảo bước đi thật nhanh vì sợ bị
Mai mượn đồ, mượn tiền. Sau khi “rút cạn ruột” các đồng nghiệp trong
phòng, cô lẳng lặng chuyển công ty. Những khoản vay nóng nhỏ lẻ của Mai
trước đây cũng theo chủ nhân của nó “im ỉm” lặn nốt. Chị em cùng phòng
chỉ còn biết kêu trời về "văn hóa mượn" của cô nàng này.
Không
phải ai khi sử dụng đồ đi mượn cũng có thói quen “nâng như nâng trứng,
hứng như hứng hoa”. Thậm chí còn tập cho mình suy nghĩ rằng, không phải
đồ của mình nên phải dùng cho tơi tả, chán chê mới thôi, bõ công mượn
(!?!). Đó chính là thói xấu nhất của những cô nàng chuyên mượn đồ nơi
công sở.
Kể
lại lần cho cô em cùng chỗ làm mượn bộ mỹ phẩm hơn 2 triệu mà N.Anh
(nhân viên kinh doanh công ty T.T) vẫn thấy tức anh ách. Chẳng phải là
người tính toán nên hễ bạn bè, đồng nghiệp nhờ vả gì cô cũng giúp đỡ
nhiệt tình. Chính vì lòng tốt ấy mà không ít phen cô phải méo mặt tiếc
của vì “lỡ tay” cho người khác mượn đồ. Trong cơ quan có H – cháu họ của
sếp lại sở thích “quái lạ” là dùng nhờ đồ người khác. Thấy trong công
ty ai có thứ gì mới, y như rằng hôm sau đã thấy H thỏ thẻ nhỏ to mượn về
dùng thử ít bữa. Tháng trước, N.Anh vừa chắt chiu tiền lương tậu được
mấy món đồ trang điểm, thì đầu tháng này đã thấy H le te hỏi mượn. Không
muốn mang tiếng ki bo với đàn em, nhất lại là cháu sếp nên N.Anh đành
tặc lưỡi đưa cho H, tất nhiên không quên kèm theo câu nhớ dùng cẩn thận.
H dạ dạ, vâng vâng rõ ngọt thế mà đến lúc mang trả cho chủ
nhân, hộp phấn nền 10 phần thì 8 phần hỏng hóc. Hộp phấn mắt mới tinh
giờ bị lem nhem, màu này lẫn màu kia, có mấy màu còn trơ nguyên cả đáy,
nham nhở nhìn rất kinh khủng. Đã thế, chẳng biết cô cháu sếp “quý hóa”
quăng quật ở đâu mà bụi bẩn bám đầy ngoài vỏ nhìn rất mất vệ sinh. Thỏi
son mới tinh cũng trong hoàn cảnh bi đát không kém, đầu bị vẹt lại chỉ
còn một nửa, nom tồi tệ hơn cả mấy thỏi son nhái cùng hãng bán ở chợ
Đồng Xuân.
Mà nào phải N.Anh giàu có, tiêu hoang phung phí gì
cho cam. Trước khi mua bộ mỹ phẩm này, N.Anh phải cân nhắc và lên mạng
tham khảo chán ý kiến của chị em, sau đó mới dám chi tiền rinh về. Chẳng
có lấy một lời xin lỗi, hỏi thì H cười tỉnh bơ, đáp gọn lỏn: “Mấy nhỏ
bạn em nó lỡ tay làm rơi!" (!?).
Chưa
hết, sinh nhật vừa rồi N.Anh được chồng mua tặng chiếc váy hàng hiệu
rất đẹp. Vừa diện được 2 lần lên công ty thì H đã năn nỉ ỉ ôi "Cho em
mượn đi chụp hình". N.Anh cho mượn mà lòng cứ run như cầy sấy, hy vọng H
sẽ "bảo toàn tính mạng" cho chiếc váy chồng tặng. Nhưng đến khi H mang
trả, cầm bộ váy nhăn nhúm, bạc phếch và bung chỉ, hàng cúc chạy dọc chân
váy chiếc còn chiếc “thọt” khiến N.Anh không khỏi sốc. Váy màu trắng mà
qua 1 tuần H mượn đã thành màu... cháo lòng. Kinh khủng hơn, H lại mắc
bệnh “viêm cánh” nặng. Sau khi nhận lại đồ, dù đã cẩn thận giặt qua mấy
lần nước xà phòng và xả vải nhưng cái “mùi đặc trưng rất riêng” của cô
nàng vẫn "thoang thoảng", khiến N.Anh chẳng dám mặc lại cái váy lần nào
nữa. Nhìn món quà sinh nhật của chồng, N.Anh tức đến phát khóc. Chị em
trong phòng phải xúm lại an ủi, cô mới phần nào nguôi ngoai và không cho
H một trận.
Vì không
muốn chuyện bé xé ra to, chị em nào đen đủi "dây" phải những cô nàng
không có văn hóa đi mượn nhưng lại rất thích mượn đồ người khác, thường
ngậm ngùi bỏ qua và tự dặn mình rằng "lần sau thì cạch đến già". Chẳng
biết khi chứng kiến thái độ hoảng hốt, bực mình khó chịu của đồng
nghiệp, họ có cảm thấy ái ngại và xấu hổ cho hành động của mình?