So sánh hình ảnh của cựu hoa hậu lội bùn lầy, đội mưa phùn gió bấc
đến những nơi núi non hiểm trở, chia sẻ khó khăn với những người nghèo
và một Thủy đời thường với những hỉ, nộ, ái, ố của người đàn bà 36 tuổi
quả không dễ chút nào. Nếu lục tung facebook của Bellissima Thủy,
hẳn bạn sẽ sửng sốt và ngạc nhiên, cô không phải là một hoa hậu của
thời cuộc này, trên facebook cô phù phiếm, tuyệt đỉnh phù phiếm. Nhưng
ngoài đời thực, cô là biểu hiện của mẫu người dám dấn thân thực sự vào
cuộc sống.
 |
Hoa hậu Thu Thủy
|
Tôi không ngại mang vác sai lầm
Chị đã sống cùng nickname Bellissima Thủy được bao nhiêu thời gian rồi?
Hoa hậu Thu Thủy:
Tôi có facebook (FB) từ năm 2006, lúc đó FB chưa có tiếng Việt và tôi
sử dụng FB để giữ liên lạc với bạn bè ở nước ngoài. Ban đầu nick của tôi
là Thuy Nguyen, sau này có nhiều cái tên Thuy Nguyen quá thì tôi đổi
thành Bellissima Thủy. FB có chức năng đăng ký tương tự đăng ký tên
miền, nếu ai để ý thì sẽ thấy tôi là nguyenthuthuy đầu tiên đăng ký FB.
Cái tên ấy có ý nghĩa gì với chị không?
"Bellissima”
theo tiếng Italia có nghĩa là rất đẹp, theo cách cấu tạo từ so sánh
tuyệt đối kế thừa từ tiếng Latinh. Tôi đã từng kinh doanh hệ thống spa
cũng tên là Bellissima. Lúc nghĩ ra tên này tôi muốn xây dựng một thương
hiệu spa làm đẹp của mình, gắn bó với mình, mang tính cách và dấu ấn
của riêng mình. Sau này khách hàng đến spa thay vì gọi “Thủy Hoa hậu”
thì cũng hay gọi tôi là Thủy “Bel” ngoài đời. Mỗi người đều có một hoặc
vài cái tên hoặc hình ảnh gắn liền với mình, trở thành dấu ấn, thậm chí
thương hiệu cá nhân của riêng người đó. Từ “Bellissima” cũng được dùng
thông dụng, ví dụ đang đi trên đường thấy có một cô gái đẹp, hoặc một
cái gì đó đẹp đẽ thuộc về giống cái người ta hay thốt lên “Bellissima”.
Tôi là người duy mỹ, thích những thứ đẹp đẽ và luôn muốn hướng mình đến
những thứ đẹp đẽ, nên tôi thích cái tên này.
FB trong những năm qua đã mang lại cho chị những cảm xúc gì?
Buồn vui lẫn lộn. Tôi thích mạng xã hội, vì nó là một hình ảnh nào đó
của cuộc sống thực phản chiếu lên. Ở mạng xã hội tôi gặp đủ loại người,
nó giúp tôi nhìn thấy nhiều thứ, nhiều góc cạnh của cuộc sống, hỉ, nộ,
ái, ố… Qua đó rút ra cho mình được nhiều thứ, như một người quan sát. Ví
như khi đọc một cuốn sách hay xem một bộ phim, lên mạng xã hội để tìm
hiểu thêm, mình sẽ nhận ra nhiều điều, mặc dù mạng xã hội là nơi người
ta sống không thực mà “sống ảo”. Người ta lên mạng xã hội đôi khi để bù
đắp những phần thiếu hụt nào đó trong con người thật của mình ở cuộc đời
thực. Người rụt rè thì mạnh dạn hơn, người thiếu tự tin thì tự tin hơn.
Tôi thấy, dường như ở trên mạng xã hội nhiều người có vẻ quảng đại hơn,
vui tính, hóm hỉnh hơn. Nhưng đấy chỉ là lớp trên cùng mà ai cũng thấy
ngay được. Người nào tinh tế sẽ nhận ra nhiều thứ mà người ta đang cố
gắng che giấu, hoặc cố vươn tới. Nói chung là tôi thấy mạng xã hội rất
thú vị.

|
Nhưng điều đáng buồn nhất của mạng xã hội là người ta hoàn toàn có
thể chặt chém nhau, chơi xấu nhằm hạ nhục nhau ở trên đó. Điều này ở
cuộc sống thường ngày người ta không làm được, mình chỉ cần tinh ý một
chút sẽ biết họ là ai.
Mạng xã hội có chi phối cuộc sống riêng của chị?
Không hề nhé! Ít nhất về mặt thời gian thì tôi hoàn toàn không bị chi
phối. Tôi không phải là người nghiện Internet mà có thể suốt ngày cắm
mặt vào bàn phím để quên đi cuộc sống thực. Tôi có con cái phải chăm
sóc, có công việc riêng và có những khoảng thời gian riêng cho mình để
đọc sách, viết lách… Nhưng xét về mặt tình cảm thì nó cũng một phần nào
chi phối tôi. Bởi lẽ, tôi là người nhiều xúc cảm. Đôi khi lên mạng đọc
một cái gì đó cũng buồn vài ngày, suy nghĩ mất vài ngày. Có khi bức xúc
trước những thứ chướng tai gai mắt diễn ra trên mạng xã hội. Nhưng tôi
cũng là người thực tế và biết cách để mình không bị quá sa đà.
Nhiều lúc buồn buồn, mệt mỏi vào FB của một số người, tôi thấy vui hơn,
tin tưởng hơn vào cuộc sống, nhận ra những điểm chưa tốt của mình, những
góc khuất mà có khi chẳng bao giờ mình dám nghĩ đến hoặc không dám đối
diện.
Chị có nguyên tắc đặc biệt nào để “ứng xử” với những ảnh hưởng của mạng xã hội với đời sống thực không?
Tôi có một vài nguyên tắc trên mạng xã hội, mà chắc là không nhiều người
để ý hoặc nhận ra. Thứ nhất, tôi không bao giờ đem thông tin riêng tư
của người khác lên mạng và không cho phép ai chia sẻ thông tin riêng tư
trên FB của tôi. Thứ hai, tôi không bao giờ mạt sát ai, nếu có chỉ trích
thì chỉ trích công khai (chính danh) và chịu trách nhiệm về những nhận
xét của mình trước mọi người. Thứ ba, tôi không đem người khác ra bêu
riếu, nếu có thì cũng chỉ là tự trào, tự mình châm chọc mình.
Trên một kênh truyền hình, chị từng nói quyết định bỏ học giữa chừng
tại Trường ĐH Ngoại giao là quyết định khó khăn. Đến bây giờ sau nhiều
năm nhìn lại, chị thấy quyết định đó như thế nào?
Tôi vẫn nghĩ đó là một sai lầm, sai lầm ở chỗ là bỏ dở giữa chừng. Tôi
là người quyết liệt, ghét sự lừng khừng, dở dang, xét về mặt đó thì tôi
không hài lòng với chính mình. Trong cuộc sống, có những sai lầm có thể
sửa được, nhưng có những thứ sai lầm bắt buộc người ta phải mang theo
bên mình suốt đời. Tôi thuộc diện không ngại mang vác những sai lầm đó.
Nhiều người nhận xét, Hoa hậu Thu Thủy cố gắng tạo ra cho mình
một hình ảnh trên mạng rất khác ngoài đời. Bellissma Thủy ngoài đời dịu
dàng, e ấp, còn khi ở trên mạng thì vừa hấp dẫn, thông minh, hài hước,
vừa phù phiếm, tuyệt đỉnh phù phiếm, có khi chị còn hơi đanh đá với
những kẻ hay “a dua, theo đóm ăn tàn”…?
Tất cả chỉ để làm làm cho cuộc sống thêm phần thú vị. Hình ảnh của tôi
trên FB có đanh đá hơn ở ngoài đời thì cũng không ngại lắm. Tôi càng đỡ
bị bắt nạt chứ sao? (cười)
Có những nhà báo không hề gặp chị ngoài đời, nhưng lại rình rập,
chộp bất cứ thứ gì chị viết trên FB (trong đó có cả những tranh cãi, trò
chuyện bình thường của chị với bạn bè) để đăng báo, việc ấy có gây ra
phiền toái gì không?
Có chứ, cực kỳ phiền toái. Tôi ghét bị đưa tin đăng báo sai sự thật. Lúc
đầu tôi “điên tiết” lắm, định làm ầm ĩ lên (phản ứng bình thường thôi,
ai chả thế). Nhưng sau đó, lúc bình tĩnh lại thì tôi chẳng nghĩ đến nữa,
coi như một sự cố nhỏ.
Rồi chị nhìn lại những bài báo viết sai sự thật về mình bằng ánh mắt như thế nào?
Tôi quên ngay. Cả quá trình “quên” này mất khoảng một, hai tiếng gì đó.
Tôi là người lạc quan và mau quên những gì mình muốn quên. Cái gì tôi đã
bỏ ra ngoài suy nghĩ thì coi như xóa vĩnh viễn, không làm tôi bận tâm
nữa. Thậm chí, ngày trước có nhà báo tên là Thủy Anna nào đó lên FB của
tôi, lục lọi để viết bài xuyên tạc về tôi. Cô ta chưa hề gặp tôi để xác
định xem sự thực ra sao mà đã dùng những lời lẽ xúc phạm tôi trên báo.
Cũng có lúc, tôi định kiện cô ấy cho ra ngô ra khoai, nhưng nghĩ là mình
không nên mất thời gian vào những việc vô nghĩa như vậy, nên thôi. Cho
đến mấy tháng sau, tình cờ nghe ai đó hỏi tôi về Thủy Anna, tôi còn phải
ngẫm nghĩ một lúc để lục tìm trong trí nhớ xem đó là ai.
Tôi phải tự cứu mình
Trên FB, chị và các bạn thành lập nhóm “Yêu vùng cao” để chuyên tâm
vào những chuyến “rong chơi”, mang niềm vui đến cho người nghèo và trẻ
em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn… Tại sao chị lại gọi đó là “một kiểu
rong chơi”, thay vì gọi nó là “những chuyến đi làm từ thiện”?
Tôi xác định những chuyến đi như thế trước hết là để cho mình cân
bằng lại những thứ mình còn thiếu hụt về tinh thần trong cuộc sống. Tôi
ngại gọi những chuyến đi hay những việc tôi và các bạn tôi đã và đang
làm bằng những cụm từ đại loại như “từ thiện”, “tình nghĩa”, “tình
thương”, “nhân ái”… Nếu có ai hỏi thì tôi thường nói đó là hoạt động xã
hội. Những chuyến đi ấy vô cùng ý nghĩa, không chỉ với những người được
chia sẻ, mà nó đặc biệt có ý nghĩa đối với riêng tôi.
Với chị những chuyến “rong chơi” ấy quan trọng như thế nào? Động lực nào khiến chị mê “rong chơi” đến vậy?
Đó là một phần cuộc sống của tôi, tính đến lúc này. Hồi còn trẻ, tôi
cũng mải chơi lắm. Tôi chơi nhiều hơn học và hơn làm. Tôi may mắn là
được nhận quá nhiều thứ trong cuộc sống này dễ dàng hơn rất nhiều người.
Đi đâu tôi cũng được nhận sự ưu ái hơn người. Vì không phải cố gắng
phấn đấu trong cuộc sống, cho nên sau này những lúc vấp ngã, tôi không
chịu nổi. Mỗi lần vấp ngã, tôi thấy cuộc đời này sao bất công đến thế.
Tôi có làm gì nên tội đâu mà tôi toàn gặp thất bại thế này? Đã có lúc
tôi muốn vứt sạch mọi thứ, bỏ đi đâu đấy dù khi đó tôi gần như đã có tất
cả mọi thứ cần cho một cuộc sống bình thường.
Tiền bạc, địa vị, danh vọng, đàn ông… nếu tôi muốn thì đều có được rất
dễ dàng. Tôi chẳng cần phải cố gắng nhiều lắm, thế nên có những khi
ngông cuồng tôi nghĩ là mình muốn gì cũng được. Nhưng đằng sau tất cả
những thứ ấy là khoảng trống rỗng khủng khiếp. Tôi thấy cô đơn, lạc
lõng…
Rồi chẳng biết từ khi nào, cũng chẳng có một cái mốc nào cụ thể, tôi bắt
đầu thay đổi. Sự chuyển biến từ bên trong, không rõ ràng nhưng mạnh mẽ
và khốc liệt hơn những tác nhân bên ngoài. Tôi đã đọc sách Phật từ rất
sớm. Song đến một ngày tôi nhận ra, ngay đến cả Phật cũng chẳng thể nào
cứu rỗi nổi tôi, mà tôi phải tự cứu mình.
 |
Hoa hậu Thu Thủy trong một chuyến đi từ thiện ở vùng cao.
|
Chị từng nói là “rất nhiều lần tôi đã đứng bên bờ vực phá sản”
sau 9 năm kinh doanh, giả sử nếu ngày mai không còn 1 xu dính túi chị sẽ
làm gì?
Chắc chắn là tôi vẫn làm những thứ tôi đang làm cho cuộc sống của mình
dễ chịu như: đọc sách, viết lách, nuôi con, giúp đỡ mọi người và làm
việc kiếm tiền… (cười)
Nếu bỗng dưng có rất rất nhiều tiền, chị sẽ làm gì?
Tôi cũng vẫn làm những việc như thế thôi
Chiếc vương miện danh hiệu Hoa hậu năm 1994 chị để ở đâu?
Tôi để trên giá sách. Con gái tôi thỉnh thoảng lại đem ra nghịch. Còn
con trai tôi ngày xưa cũng nghịch suốt, bây giờ lớn rồi, nó đã biết đó
là cái gì thì thôi, không động đến nữa. Tôi và mọi người trong gia đình
thì chỉ chợt nhớ tôi là hoa hậu khi có ai đó bên ngoài nhắc đến. Nhiều
khi tôi cũng quên mất là nó đang nằm ở đấy. Tôi nghĩ, cuộc sống có nhiều
thứ khác thú vị hơn là ngồi nghiền ngẫm tôi là Hoa hậu Việt Nam hay tôi
đã từng là Hoa hậu Việt Nam.
Có cảm giác con người đời thực của chị rất lặng lẽ, gần như có những
giai đoạn mất hút trên các phương tiện thông tin đại chúng. Phải chăng
chị “lười biếng” hoạt động dưới góc độ là một hoa hậu, nhưng lại xuất
hiện trên FB như một người đàn bà tràn trề năng lượng sống?
Thay vì chạy nhông nhông trên khắp mặt báo, các tiệc tùng thì tôi dành
thời gian cho gia đình, con cái và đặc biệt là chăm chút cho bản thân. Ở
đâu cũng vậy, tôi luôn là người đàn bà có nhiều năng lượng. FB chỉ
chiếm một khoảng rất nhỏ trong quỹ thời gian và năng lượng thực sự của
tôi mà thôi.
Dự định trong tương lai của chị là gì?
Chẳng phải chỉ trong tương lai mà ngay lúc này câu hỏi lớn nhất của tôi
luôn luôn là làm gì? Phải làm gì để tốt nhất cho mình, cho mọi người
xung quanh và cho cộng đồng mình đang sống tốt lên?
Trải qua rất nhiều thăng trầm, hỉ, nộ, ái, ố của một người đàn bà
đẹp, đến bây giờ vai trò của người đàn ông đối với cuộc đời chị thế
nào?
Chỉ cần đủ để sau một ngày dài mệt mỏi có ai đó ngồi xuống bên cạnh dịu
dàng xoa lưng mình và nói: “Em nghỉ ngơi đi”. Đủ để sau những ngày đi
mưa về gió làm toàn những việc to tát với hàng trăm, thậm chí hàng ngàn
người chỉ cần có một người nhận ra mình quan trọng và có ý nghĩa như thế
nào đối với người ấy. Tôi rất thích hình ảnh anh hùng ưa phiêu lưu Lệnh
Hồ Xung, đánh đông dẹp bắc chán chê, cuối cùng chỉ để về vẽ lông mày
cho người con gái mình yêu. Lúc nào tôi cũng cần một người đàn ông thực
sự. Sau mỗi lần thất bại trong hôn nhân, điều tôi sợ nhất, hoảng loạn
nhất là câu hỏi hóa ra lâu nay mình nhầm, mình tự lừa mình? Chẳng lẽ
ngoài kia không tồn tại một người đàn ông thực sự dành cho mình?
Cuộc sống hiện tại của chị có được coi là hạnh phúc không?
Tôi hạnh phúc chứ. Dù cuộc sống không tránh khỏi có những khoảnh khắc
“tự kỷ”. Tôi hài lòng với những gì mình có, với cuộc sống này, với những
điều mình đã và đang làm.
Những chuyến “rong chơi” cùng nhóm “Yêu vùng cao” đem lại cho chị
điều gì, về nhân sinh quan, về đời sống tình cảm, bạn bè chẳng hạn?
Những người bạn đồng hành trong những chuyến “rong chơi” của tôi thực sự
giúp cho tôi vượt qua được rất nhiều những lúc khủng hoảng, chông chênh
của cuộc sống này.
Cảm ơn chị về cuộc trò chuyện này!