Mười lăm năm trước, giả dụ tôi là một thiếu nữ xinh đẹp, tôi đủ điều kiện để tham dự cuộc thi Hoa hậu Việt Nam. Và nhờ một phép màu nào đó, trong cuộc thi, tôi đăng quang hoa hậu. Tôi sẽ mang danh hiệu Hoa hậu Việt Nam cho đến khi cuộc sống của tôi lụi tắt, khi tôi không còn tồn tại trên thế gian này nữa. Ôi, một đời làm hoa hậu, một đời làm người nổi tiếng, một đời làm biểu tượng của nhan sắc người con gái Việt Nam, rồi tôi sẽ sống ra sao? Tôi sẽ sung sướng, giàu có, hạnh phúc tột cùng hay nhiều tổn thương mất mát? Tôi sẽ thỏa mãn danh vọng hay đổ vỡ ngay trong chính bản thân mình? Tôi không thể nào trả lời được.

Nhà Hoa hậu Nguyễn Thu Thủy nằm trong ngõ 25A phố Phan Đình Phùng, một
con phố trung tâm và sầm uất bậc nhất của thủ đô Hà Nội. Hoa hậu đăng
quang năm 1994 Nguyễn Thu Thủy vừa chính thức xa căn nhà của bố mẹ đẻ ở
Gia Lâm để chuyển đến căn nhà yên tĩnh trong phố Phan Đình Phùng, nơi
trước đây cô chỉ đặt làm trụ sở công ty cổ phần Thiên Thủy, và giờ
thêm chốn đi về của gia đình cô hơn 1 năm nay.
Cứ coi như đây là thời gian đầu cô tạo dựng cho một gia đình bé nhỏ độc
lập của mình bằng cách tách ra khỏi bố mẹ đẻ và cùng con trai, con gái
ra ở riêng. Có lẽ đây là cả một quyết định lớn khi cô rời khỏi vòng tay
gia đình, bố mẹ để sống tự lập trong tất cả, từ việc chăm sóc em bé,
đưa đón con đi học, điều hành công việc ở Công ty cổ phẩn Thiên Thủy,
tất tần tật mình cô gánh vác.
Cô con gái nhỏ xíu thứ hai, thành viên thứ ba trong gia đình nhỏ của
Thu Thủy vừa mới chào đời và ngay lập tức trở thành trung tâm buồn vui
của cả nhà bởi bé thật đáng yêu, mới 11 tháng tuổi, đang chập chững
những bước đi đầu tiên và đã bắt đầu bập bẹ tiếng mẹ.
Hoa hậu Nguyễn Thu Thủy xuất hiện trước mắt tôi, giàn dị trong chiếc
váy hoa đen trắng mặc ở nhà. Mười lăm năm đã qua, thời gian cũng đã làm
cho cô gái 19 tuổi ngày ấy với nụ cười rạng rỡ và chiếc vương miện lấp
lánh trên đầu giờ đã trở thành một người đàn bà 34 tuổi, là mẹ của hai
đứa con. Với nhan sắc của một hoa hậu thì thời gian khó làm tàn phai
đi những nét đẹp tự nhiên trời phú, bởi vậy, Thu Thủy vẫn đẹp mặn mà.
Chỉ có điều, thay vì sự thanh tân thơ ngây với đôi mắt trong veo như
hai giọt sương mai của 15 năm về trước, bây giờ trước mặt tôi là người
thiếu phụ từng trải, thành đạt và trầm tĩnh sau những biến cố của đời
mình. Hoa hậu Thu Thủy làm việc ở tầng 4, trong căn phòng đầy sách.
Mọi thứ trong nhà quá giản dị, giản đơn, thiếu những sắc độ ấm nóng,
nồng nàn của một ngôi nhà đơn thuần chỉ là nơi nghỉ ngơi, là chốn dành
riêng cho gia đình.
Vừa sinh hoạt, vừa là trụ sở công ty, nhà Thủy giản tiện cho công việc
nhiều hơn là sự nghỉ ngơi, hưởng thụ. Thủy ngồi một mình trong phòng
làm việc, máy tính bật mở, chị cắm cúi trên bàn phím, xung quanh đầy
sách, chủ yếu là sách văn học, mỹ học. Trông Thủy giản dị như một nhân
viên văn phòng, hoặc có thể là một nhà báo, một người làm công việc gì
đó nghiêng về nghiên cứu, viết lách văn chương hơn là sếp của một công
ty chuyên về làm đẹp có cả hệ thống các SPA chăm sóc sắc đẹp ở các
khách sạn 5 sao của Thủ đô Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và những thành
phố lớn từ Bắc vào Nam.
Buổi sáng của Thủy lúc này là bình yên, sự bình yên của người đàn bà
vừa đi qua một cơn bão. Ít nhất, hoàn cảnh hiện tại của Thủy, gương mặt
Thủy, phong thái của Thủy cho tôi cảm giác như vậy, dù rằng, tôi biết
chắc ở Thủy ít có sự bình yên. Tôi nhớ mãi một câu nói của mẹ Thủy
trả lời phỏng vấn trên báo cách đây mười lăm năm, sau khi con gái bà
đăng quang ngôi hoa hậu.
Đại ý câu nói của bà là để trả lời một câu phỏng vấn rằng “Bà có cảm
thấy sợ khi cón gái của bà hơi nhạt trong tính cách không?” Bà đã trả
lời “Tôi chỉ sợ con gái tôi mặn quá rồi sẽ khổ”. Không cho người khác
có cơ hội có cái nhìn trực diện về mình nhưng những gì Thủy trải lòng
cũng đủ cho tôi hiểu Thủy luôn cố gắng để trung thực với chính bản
thân mình, trung thực trong tất cả.
Ngẫm lại 15 năm qua, kể từ ngày đăng quang hoa hậu, ngẫm lại tất cả mọi
chuyện, trong mắt tôi và cả sự thừa nhận lúc này của Thủy nữa rằng,
Thủy đã trở thành cô con gái “bất trị” của hai vị Giáo sư Tiến sỹ Ngôn
ngữ học là bố và mẹ cô, là con ngựa bất kham trên đường đời vạn dặm mà
cô đã tung vó sải bước.
Không chấp nhận làm một nhà ngoại giao tương lai mặc dù thời ấy, phải
học thật giỏi mới đỗ vào Đại học Ngoại giao. Không chấp nhận những giá
trị thiên về tinh thần, Thủy đã tự mình xé rào vượt biển cả đời mình để
đi ra nước ngoài du học, học về kinh doanh với một khát khao kiếm tiền,
làm giàu, và có một cuộc sống hoàn toàn khác với bố mẹ mình, những Giáo
sư Tiến sỹ suốt đời cặm cụi hiến mình với con chữ, với những giá trị
tinh thần mà xã hội vẫn một mực tôn trọng là vô giá nhưng không thể mua
được những thứ thuộc về vật chất.
Ít ra Thủy thực giỏi, thực biết khả năng của mình mới quá quyết liệt,
thừa dũng cảm để rẽ ngang sang con đường kinh doanh làm giàu. Thông
minh, sắc sảo, đó là những thứ mà không phải cứ hoa hậu nhan sắc nào
cũng có được. Tố chất đó, một phần nhờ gien di truyền từ bố mẹ Thủy.
Cũng vì cá tính, vì muốn thể hiện năng lực của mình, muốn được là chính
mình, sống một cuộc sống của mình đúng nghĩa mà Thủy đã bứt phá khỏi
cuộc sống hôn nhân lẽ ra là hạnh phúc vì hai người quen nhau, yêu nhau
khi Thủy vừa đăng quang Hoa hậu cho đến khi lấy nhau họ đã có thâm niên
yêu tới 7 năm.
Giờ đây, nhớ lại câu nói của mẹ mặn quá, sắc sảo quá thì sẽ khổ, Thủy
chỉ cười. Không ai có thể nói được đời mình qua hai chữ sướng khổ, bởi
sướng khổ là do tự mình cảm thấy. Thủy chỉ thấy mình gian truân, vất vả
từ ngày cô bứt phá khỏi cuộc hôn nhân của mình, cô luôn đơn độc một
mình trong hành trình mệt mỏi đi về phía trước. Công việc kinh doanh,
con cái, mọi áp lực trong ngoài, áp lực từ công việc, từ cuộc sống của
bản thân, từ chính mình Thủy đều phải tự giải quyết.

Chỉ có điều, Thủy là người phụ nữ quyết liệt, vậy nên cô quan niệm cuộc
sống của mình là một chặng đường dài. Mỗi một chặng đường đi qua, mình
đã sống hết mình, để không phải hối tiếc, Mọi thứ đến rồi đi như là quy
luật tự nhiên, khi đã hết nghĩa là không thể còn, đã dứt nghĩa là
không còn gì để níu kéo. Mọi thứ rũ sạch, như sau một cơn bão. Chặng
đường 15 năm Thủy vừa đi qua, hạnh phúc có, đổ vỡ có, Thủy không hối
tiếc mà bình thản chấp nhận như người biết cách để chịu đựng những cơn
bão và đi qua nó một cách ít tổn thương và đỡ mất mát nhất.
Ngay cả việc Thủy đi đến quyết định có em bé thứ hai, thêm một lần nữa
làm người mẹ đơn thân đó cũng chính là khoảng thời gian khủng hoảng sâu
trong cuộc sống của Thủy. Bởi khi ý nghĩ có đứa con thứ hai xuất hiện
chính là khoảng thời gian gần một tháng Thủy bỏ hết công việc để chăm
sóc bố ốm nặng ở bệnh viện. Vào viện, trước bệnh tật, con người kẻ giàu
sang, người nghèo khổ ai cũng như ai vì họ chỉ có một ước mong duy nhất
là sức khỏe.
Đó cũng chính là lúc Thủy nhận ra tiền bạc thật phù phiếm, những gì
Thủy lao tâm khổ tứ phấn đấu, ước vọng rồi cũng chỉ là phù du. Chỉ lúc
này, Thủy mới hiểu răng, ai trong tất cả chúng ta cũng chỉ có một hành
trình duy nhất là đi về sự kết thúc. Vậy trong quãng thời gian sống,
làm thế nào để mình cảm thấy hạnh phúc, cái quan trọng là chúng ta để
lại những giá trị gì cho cuộc đời mà chúng ta đã sống. Nghĩ vậy, Thủy
tạm kết thúc những chuyến đi du lịch, những cuộc rong chơi trên khắp
thế giới, Thủy quyết định có thêm con với người mình yêu.
Nhưng người đàn bà quyền lực như Thủy, có nhan sắc, có tiền bạc và luôn
nghĩ rằng mình có thể làm được tất cả mọi thứ, vấn đề là mình có muốn
hay không đã lại bất ngờ chạm tay vào sự đổ vỡ lần nữa.
Tôi nghĩ rằng, ông trời hình như ít khi cho ai tất cả. Thủy là hoa hậu
có tài, sắc sảo, làm ra nhiều tiền bạc, ắt hẳn ông trời phải đi lấy đi
của Thủy một thứ nào đó để cân bằng với những người phụ nữ khác chăng.
Tôi hỏi Thủy 15 năm mang trên mình chiếc vương miện hoa hậu, Thủy cảm
thấy như thế nào. Thủy cười: Danh hiệu hoa hậu tạo rất nhiều cơ hội để
tiến thân, để thành đạt, nhất là trong lĩnh vực kinh doanh, làm cho
Thủy tự tin hơn, và giữ mình hơn, sống tốt hơn vì Thủy nhận rằng trong
con người Thủy ranh giới giữa thiện và tà mong manh lắm.
Danh hiệu hoa hậu là một nguyên tắc để giữ cho Thủy luôn sống hướng
thiện. Tôi có một ý nghĩ thế này, nếu lùi lại 15 năm về trước, được làm
lại từ đầu tất cả, Thủy sẽ thế nào. Thủy trả lời ngay, không đắn đo,
chắc chắn Thủy sẽ không bỏ học giữa chừng mà sẽ học tiếp, học ngành Tâm
lý mà Thủy yêu thích yêu thích.
Sẽ không lấy chồng sớm (lúc Thủy kết hôn là 26 tuổi), sẽ biết cân bằng giữa cuộc sống gia đình và cuộc sống riêng của bản thân mình hơn, sẽ biết vượt qua chính mình, không bao giờ để đánh mất mình. Nói về những thất bại, Thủy cho rằng, cô đã từng đánh mất chính bàn thân mình và đó là một trong những thất bại trong cuộc đời hoa hậu Thu Thủy. Thủy cũng sẽ đi nhiều và viết về những nơi mình đi qua. Rồi Thủy buột miệng: “Nếu mình có một cuộc đời khác, mình sẽ dành tất cả cho những chuyến đi. Mình sống lãng mạn và mơ mộng hơn hiều, thích khám phá cuộc sống”.
Giờ đây, khi công việc kinh doanh đã ổn định, con gái thứ hai cũng đã sắp tròn 1 tuổi, Thủy như người đàn bà biết đứng dậy bình yên hơn sau bão. Cô bắt đầu viết. Viết như một sự chiêm nghiệm về những gì cô đã trải qua. Và thật bất ngờ khi Thủy chia sẻ với tôi về một bí mật của Thủy khi cô nói về mong ước của mình trong tương lai cô sẽ trở thành một Hoa hậu cầm bút viết văn.
Tôi biết Thủy không đùa, và người phụ nữ quyết liệt như Thủy không bao giờ biết làm chuyện gì đó nửa vời cả. Đã làm là làm đến cùng, và đã mơ ước là phải thực hiện bằng được ước mơ đó. Thủy thuộc túyp người không dễ dàng từ bỏ việc biến khát vọng của mình thành hiện thực. Hy vọng cô sẽ lại thành công.