Hôm nay khi ngồi viết tâm sự này tôi vẫn không biết bản thân mình có
phải là một người đàn ông tồi tệ, bạc tình hay thậm chí bị gắn mác Sở
Khanh không nữa. Tuy nhiên, bản thân tôi chưa bao giờ hối hận về những
gì mình làm.
Thực tế, cứ cho là tôi lừa gạt các bạn gái thơ ngây
thì cũng phải có sự đồng ý và hiệp lực của họ, tôi mới “mải mê chinh
chiến và yêu đương” được. Với lại, 3 lần dụ các em yêu vào nhà nghỉ là
cả 3 lần các em tự nguyện làm chuyện ấy với tôi và cùng tôi “tới bến”.
Vì thế cũng không thể trách cứ tôi yêu vô liêm sỉ được.
Cuộc tình
đầu tiên đến khi tôi đang là sinh viên năm thứ 3. Tôi ngỏ lời yêu một
cô bạn gái bằng tuổi ở khoa khác nhưng cùng trường khá nhanh chóng. Chỉ
sau 2 tuần gặp ngắn ngủi, chúng tôi tay trong tay như đã yêu từ lâu.

Một ngày cuối tuần, hai đứa đi picnic từ sáng đến
chiều ở Hòa Bình. Lúc 6 giờ chiều xe máy của chúng tôi mới bon bon về
tới Hà Nội. Đang trên đường đưa em về nhà, tôi mạnh dạn nói: “Em mệt
không? Nếu mệt thì mình vào đây nghỉ một lát cho khỏe để ngày mai còn đi
làm”. Mới mào đầu vậy mà em đã gật đầu.
Có lẽ lúc này chẳng đứa
con trai nào ngu mà chở em về nhà cả khi thái độ của em đã “rõ như ban
ngày” thế. Tôi đã đưa thẳng em vào một nhà nghỉ. Vào đó hai đứa “tập thể
dục” tới 2 hiệp liền mới lăn ra ngủ. Từ đó em dính tôi như sam, coi
nhau như vợ chồng. Thỉnh thoảng 1 tuần/ lần em vẫn nói dối bố mẹ đi học
thêm để cùng tôi đến một nhà nghỉ bên Gia Lâm “đổi gió”.
Yêu nhau
được 1 năm, một ngày tôi nhìn em cứ thấy nhàm chán. Tôi kiếm cớ chia
tay em chẳng chút áy náy nào. Qua bạn bè tôi biết, em cũng chỉ đau khổ
một thời gian và cũng cặp kè với người đàn ông khác.
Cuộc tình
thứ 2 đến nhanh chóng ngay sau khi tôi chia tay cô bạn cùng trường
khoảng 5 ngày. Lần này người yêu tôi là một cô bé sinh viên năm thứ nhất
ở trường khác. Tôi quen em trong một lần đụng xe giữa trưa nắng. Vì
chân của em chảy máu quá nhiều nên tôi phải bế em tạt vào lề đường băng
bó vết thương cho em.
Sau lần đụng xe này, tôi và em thường
xuyên điện thoại cho nhau. Lúc biết tôi chia tay bạn gái, em đã chủ động
gọi điện an ủi và cuối tuần tới thăm tôi. Thấy em đẹp người đẹp nết,
tôi “say nắng” em luôn. Em cũng nhận lời tôi nhanh chóng.
Tuy còn
ít tuổi nhưng em khá cứng nhắc trong “chuyện ấy”. 2 tháng yêu, tôi
chẳng bao giờ gạ gẫm em được gì. Ngay cả việc “du thám” trên cơ thể em
cũng bị hạn chế. Bực mình vì kế hoạch vào nhà nghỉ với em bị “delay”
liên tục nên tôi nghĩ ra chiêu mới.
Một tối đang chở em đi chơi
ngoài đường. Đến đoạn đường vắng gần về đến trường em, tôi lạng xe qua
lại rồi nhằm một chỗ có dải phân cách tông thẳng xe vào. Dĩ nhiên, lần
tông xe chủ định này nên tôi chỉ tông nhẹ. Hai đứa ngã lăn ra, tôi quáng
quàng bò dậy hỏi em có sao không. Tôi cũng nói hôm nay đi họp lớp uống
quá nhiều nên giờ hơi bị choáng. Thế là nghiễm nhiên tôi được đưa em
thẳng tiến vào một khách sạn bình dân gần đó mà chẳng phải nài nỉ nhiều.
Khi
cả hai vào cùng một phòng và ở cùng suốt một đêm thì không nói mọi
người cũng biết chuyện gì tiếp sau xảy ra. Cứ vậy, sau lần “gặp nhau” ở
nhà khách sạn, chuyện ấy cũng thường xuyên tiếp diễn ở mọi địa điểm.
Nhưng không hiểu sao cứ được 1 thời gian yêu là bản thân tôi lại thấy
chán. Tôi lại là người nói lời chia tay với em trước.
Cuộc tình
thứ 3 của tôi là với một cô bạn gái cùng quê. Chả là sau khi ra trường
được 1 năm, ngày cuối tuần về quê đi chơi cùng mấy đứa bạn, bỗng nhiên
tôi phát hiện ra trong nhóm có một em xinh đáo để. Thế là tôi chủ động
tấn công và hạ gục em chỉ trong 4 tháng.
Ngày ấy, tôi rất chăm
chỉ về quê mỗi cuối tuần. Lần đi chơi nào em cũng có ý định gìn giữ thế
là chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm và những lần khám phá cơ thể
“có chừng mực”. Thấy mãi không khám phá được cơ thể em, tôi lại càng
khao khát.

Tôi bày ra sự việc cuối tháng đó sẽ rời Hà Nội
để vào thành phố Hồ Chí Minh nhận quyết định công tác mới. Giữ được
mấy tháng, đến khi hay tin tôi sắp phải đi xe nên đêm cuối cùng ở bên
nhau, tôi giả vờ say đòi “chuyện ấy”. Em có lẽ vì không làm chủ được bản
thân nên chuyện gì đến cũng đã đến.
Nói chung 2 năm nay, số cô
gái qua tay tôi cũng kha khá. Cho đến giờ, tôi không thể nhớ mình đã dụ
những cô gái này “lên giường” như thế nào nữa. Chỉ có vài lần đầu tiên
là tôi nhớ hơn cả. Mọi người có thể cho tôi là thằng Sở Khanh đểu giả
nhưng dám chắc tôi cũng không vô liêm sỉ bằng những thằng đàn ông lập ra
kế hoạch yêu vì tiền kia.
Dù ai ném đá tôi thế nào, tôi xin chịu
hết. Chỉ xin các bạn gái thông tỏ một câu rằng: “Người đàn ông nào đã
sex thật rồi thì 1 tháng không làm vài lần với ai đó sẽ phát rồ và hơi
phí”. Chỉ những người đàn ông không có tiền mới chịu ở nhà và tự thủ dâm
thôi. Còn tôi, tôi vừa có tiền lại vừa có tài dụ dỗ thì chả dại. Vừa
được sex với đối tác mà vẫn được yêu nồng nàn thì còn gì bằng.