Đến tháng 10
này, tôi lấy chồng được tròn năm. Kinh tế gia đình vừa phải, bố mẹ chồng
đều là những người có học nên cuộc sống làm dâu của tôi không quá vất
vả. Nhưng chỉ buồn một nỗi, trong con mắt họ, tôi vẫn là người dưng.
Chồng tôi có một
người em gái đang là sinh viên năm cuối. Nhưng do được yêu chiều từ nhỏ
nên em vô cùng đỏng đảnh và khó gần. Từ ngày về làm dâu, sợ mọi người
san sẻ tình cảm, em càng trở nên "yêu sách".
Tôi hỏi han thì
em ậm ừ vâng dạ. Tôi nhờ việc nhà thì em làm nhưng tuyệt nhiên không
biểu hiện cảm xúc. Em chưa một lần tỏ vẻ hỗn láo hay cãi lời chị dâu,
nhưng chính sự lảng tránh và vẻ mặt lạnh lùng đó khiến tôi ngột ngạt.
Em chồng là
vậy, mẹ chồng còn khiến tôi buồn lòng hơn. Bà phân biệt đối xử rất rõ
giữa con gái và con dâu. Mỗi khi bữa cơm được dọn ra, nếu hôm đó có món
gì đặc biệt thì không mấy khó khăn để phát hiện mẹ liên tục nhắc nhở con
gái ăn: “Con ăn nhanh lên kẻo hết”.
Bản thân tôi
cũng là con gái một gia đình khá giả. Từ nhỏ, tôi cũng được mẹ chăm bẵm
từng miếng ăn giấc ngủ như thế. Bởi vậy, chứng kiến cảnh bị mẹ chồng
phân biệt, tôi tủi thân muốn khóc.
Tôi cũng không
buồn tâm sự với chồng. Nói ra có khi lại bị anh cho là nhỏ nhen ích kỷ
vì miếng ăn. Và tôi tin không mấy đàn ông đủ sâu sắc và nhạy cảm để nhận
ra những tình huống đáng buồn này của vợ.
Rồi những lần đi
chợ, siêu thị cùng nhau, mẹ và em chồng luôn bỏ mặc tôi tay xách nách
mang mà ung dung khoác tay nhau đi trước như thể tôi chỉ là một con giúp
việc.
Một lần mới đây,
sau giờ tan sở, tôi gọi điện báo về nhà không ăn cơm tối vì làm tăng ca.
Nhưng làm đến 8 giờ, vì nóng ruột nên tôi xin phép về trước. Trong lòng
có chút áy náy vì để mẹ chồng phải lo cơm tối, tôi hăm hở ghé nhà hàng
mua một con vịt quay Bắc Kinh để chuộc lỗi.
Lặng lẽ về đến
nhà thì đã nghe tiếng cười đùa rôm rả từ phòng ăn. Tôi nghe giọng em
chồng cất lên lanh lảnh: “Nhờ chị dâu đi vắng nên hôm nay con mới được
ăn ngon”. Rồi giọng mẹ chồng tôi ấm áp: “Ừ, lâu rồi nhà mình mới lại có
không khí gia đình”.
Nghe những câu
này mà tôi chết điếng. Thì ra bấy lâu nay tôi chỉ là người lạ bỗng dưng
chen vào đời sống riêng tư của mọi người nhà chồng thôi sao?
Ghé
mắt vào phòng ăn, tôi chua xót nhận ra rằng không chỉ có mẹ và em chồng
mà cả bố và chồng tôi cũng ở đó. Cả gia đình đang quây quần ăn đúng món
mà tôi đang cầm trên tay.
Vậy
ra, gần một năm làm dâu, tôi vẫn không được thừa nhận là người một nhà?
Tôi cay đắng tự hỏi một miếng ăn đâu có quá đắt đỏ đến nỗi không thể
san sẻ cùng tôi. Tôi càng buồn hơn khi hai người đàn ông còn lại không
hề lên tiếng phản đối mà chỉ cắm đầu ăn.
Nếu bữa tối đó
chỉ là một bữa cơm bình thường thì tôi sẽ không tủi thân đến vậy. Nghĩ
đến đó, tôi bật khóc không dứt. Không kiềm được cái nấc nghẹn ngào thành
tiếng, mọi người nhanh chóng phát hiện ra sự có mặt bất đắt dĩ của tôi.
Mắt tôi nhòa đi
nên không còn muốn để ý đến 4 gương mặt thoáng sượng sùng như thế nào.
Nhìn món ăn đang còn dang dở trên bàn và trong túi xách tôi cầm trên
tay, tôi chắc chắn họ đã rất xấu hổ.
Tối hôm ấy,
tôi xin phép đi ngủ sớm. Về đến phòng, tôi kéo chăn khóc như mưa. Chồng
thỏ thẻ xin lỗi và thanh minh rằng gia đình anh không có ý như vậy.
Nhưng chính mắt tôi đã nhìn thấy, tai tôi đã nghe thấy.
Ngày
hôm sau, tôi ốm nên vẫn nằm liệt giường. Mẹ chồng lên phòng hỏi han đôi
chút nhưng thấy tôi vẫn chưa vui vẻ trở lại thì nhanh chóng đổi sắc
mặt.
Bà mắng mỏ tôi
chỉ vì một miếng ăn mà làm mình làm mẩy. Bà giận dữ thông báo: “Từ ngày
mai, ngày nào tao cũng mua món đó cho mày ăn, đến lúc nào mày nói tao
đừng mua mới thôi”. Những lời nói đó chẳng khác gì ngàn nhát dao đâm vào
tim tôi khiến tôi càng tức tưởi, đau lòng.
Và bà nói
là làm thật. Từ hôm sau, bữa cơm nào cũng có món vịt quay dành riêng cho
tôi. Bà đặt đĩa vịt quay đánh cạch trước mặt tôi rồi lớn tiếng
bảo: “Đấy, mày ăn đi cho sướng mồm. Lớn rồi mà vẫn tị nạnh với em từng
miếng ăn”.
Tôi oan ức vô cùng. Tôi chỉ buồn vì bị xem như người ngoài chứ đâu đến nỗi ích kỷ vì chút chuyện nhỏ nhặt đó.
Hôm nay đã là
bữa cơm thứ 5 có món vịt quay. Đây chẳng khác gì là một hình phạt độc ác
dành cho tôi. Mẹ chồng còn đay nghiến với hàng xóm: “Thóc cao gạo kém
mà ngày nào nhà này cũng phải mua đồ ăn xịn cho con dâu”.
Tôi nhai cơm
như nhai sỏi. Tổi chỉ biết cắn răng để không khóc trước mặt mọi người.
Chồng tôi thì phản đối mẹ vô cùng yếu ớt. Anh không dám đứng hẳn về phía
vợ để bênh vực khiến tôi càng thêm đau khổ. Có ai hiểu được nỗi khổ của
tôi không?