Biết rằng rồi mối quan hệ này là tội
lỗi, sai trái, nhưng cứ mỗi lần “thèm” chuyện ấy tôi lại tìm đến anh,
bởi chúng tôi hợp nhau về chuyện ấy. Và anh làm tôi thỏa mãn hơn với
chồng mình.
Trước kia khi còn là sinh viên chúng tôi đã có một tình yêu đẹp. Chúng
tôi cũng luôn nghĩ rằng trên đời này không có gì có thể ngăn cách chúng
tôi đến với nhau cả. Vì quá yêu, nên chúng tôi đã chung sống với nhau
trong một thời gian dài, mà người ta còn gọi là “sống thử”.
Nhưng trong thời gian sống thử, chúng tôi nhận ra rằng mình chỉ hợp nhau
về “chuyện ấy”, còn lại từ suy nghĩ, hành động, lối sống và thói quen,
tất tần tật mọi thứ chúng tôi đều khác nhau quá nhiều. Anh lười biếng,
và bất cần, và luôn ỉ lại mọi việc cho tôi. Còn tôi thì lại không muốn
như thế.

Trước kia khi còn là sinh viên chúng tôi đã có một tình yêu đẹp. (ảnh minh họa)
Nghĩ rằng, sống thử chẳng có gì ràng
buộc, cũng chẳng ai chịu nhường nhịn ai, ai cũng có cái tôi riêng của
mình, nên thời gian sống chung bao nhiêu thói hư tật xấu của nhau luôn
được cả hai chúng tôi đem ra mổ xẻ mỗi khi hai đứa giận dỗi hay có
chuyện gì đó không bằng lòng.
Biết không thể sống được với nhau lâu
dài, nên chúng tôi đã chia tay nhau sau khi tốt nghiệp ra trường. Nhưng
không giống như những cặp đôi khác, chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau,
và vẫn thường trao đổi thông tin cho nhau mỗi khi rảnh rỗi.
Rồi anh cũng lấy vợ, tôi cũng lấy chồng, sinh con đẻ cái. Cuộc sống gia
đình của tôi ban đầu cũng đầm ấm, hạnh phúc. Chồng tôi là một kỹ sư xây
dựng, anh rất yêu thương tôi. Có điều, vì là dân xây dựng, nên anh
thường hay phải theo công trình đi xa. Khi thì Hải Phòng, Nam Định, Nghệ
An, Thanh Hóa,… và bỏ mặc mẹ con tôi ở nhà.
Những ngày thường đi làm thì không sao, có những thứ 7, chủ nhật do bận
anh cũng không về, cũng chẳng điện thoại về hỏi thăm, tôi thấy chạnh
lòng. Lại bị mấy người đồng nghiệp trêu, “Chồng đi làm xa suốt thế kiểu
gì chả có bồ”, nên tôi cũng cảm thấy lòng mình trống trải, cô đơn.

Cảm giác tội lỗi, ghê tởm chính mình, nhiều khi tôi muốn chấm dứt tất
cả, nhưng mỗi khi chồng đi vắng, thiếu thốn tình cảm. (ảnh minh họa)
Những lúc như thế, tôi lại nhớ về người
yêu cũ da diết. Rồi tôi chủ động nhắn tin cho anh. Anh bất ngờ khi nhận
được tin nhắn của tôi, anh gọi lại cho tôi và hẹn đi uống cà phê. Chúng
tôi gặp nhau, và bao nhiêu kỷ niệm một thời bên nhau lại ùa về, không
kiềm chế được ham muốn là cảm xúc của chính mình, chúng tôi trở thành 2
kẻ phản bội lại vợ/ chồng và con cái.
Cứ như thế, 2 năm nay tôi và anh lén lút gặp nhau, phản bội lại vợ/
chồng của mình. Cảm giác tội lỗi, ghê tởm chính mình, nhiều khi tôi muốn
chấm dứt tất cả, nhưng mỗi khi chồng đi vắng, thiếu thốn tình cảm, thèm
sex, tôi lại chủ động liên hệ rồi tìm đến với anh để
thỏa mãn nhu cầu sinh lý của bản thân. Anh cũng vậy, dù rất yêu và có
trách nhiệm với vợ con, nhưng anh vẫn gặp tôi mỗi khi tôi cần.
Có lẽ, chỉ tại chúng tôi hợp nhau về chuyện ấy!