Tuấn,
chồng cô là người con ngoan, hiền lành và ít nói, cũng bởi vì thế mà
mỗi lần cô than thở “Anh nên góp ý với mẹ đừng có chuuyện nọ xọ chuyện
kia không thì càng khiến mọi chuyện phức tạp và nghiêm trọng lên thôi”
nhưng anh đều gạt đi rồi lại an ủi vợ “Tính mẹ thế rồi sửa làm sao được
em. Em cố gắng để ý từng lời ăn tiếng nói với mẹ là được rồi mà, bà cũng
không phải tự nhiên dựng chuyện không thành có đâu”.
Mỗi
lần nghe chồng nói thế Lan cũng chán chả buồn bàn đến chuyện này nữa
nhưng trong lòng thì khó chịu vô cùng. Mới tuần trước về quê gặp bác
Bích (chị gái của mẹ chồng) bác có hỏi han tình hình hai vợ chồng ở trên
đó, Lan cũng thật thà kể đang thời buổi khó khăn nên công việc của
chồng cô không được suôn sẻ cho lắm vì thế mảnh đất năm ngoái xem định
năm nay mua nhưng vẫn chưa mua được. Câu chuyện chỉ có thế thôi mà mẹ
chồng nghe được, bà bắt đầu tỏ thái độ khó chịu và chì chiết cô ngay
trước mặt bố chồng “Ý con nói là thằng Tuấn nó kém cỏi đến mảnh đất xây
nhà cho vợ mà lo cũng không nổi chứ gì, lại còn chê công việc của chồng
không ra sao. Như thế là con tỏ rõ thái độ khinh thường chồng rồi đấy”.
Mặc
cho Lan có giái thích như thế nào thì bà vẫn giữ chặt cái quan điểm và
nhận định đó của mình khiến cô cũng cứng lưỡi không biết nói gì thêm.
Đến bố chồng cô là người hiền lành và không hay can thiệp vào bất cứ
chuyện gì của vợ cũng phải tham gia: “Bà nói cứ quá lên chứ tôi thấy cái
Lan nó có ý đó đâu mà … thật đúng chả ra làm sao”.
Không
chỉ có chuyện của cô, mọi chuyện khác cũng đều được mẹ chồng cô “thổi
phồng” lên một cách quá đáng. Dạo trước, vợ chú út về quê thăm mẹ do đi
đường xa mệt nên trong bữa cơm không được tươi tỉnh cho lắm thế là bà
chụp ngay cho cái tội “coi thường những người ở nhà chồng. Bố mẹ đã đành
còn cô dì chú bác nữa họ làm sao mà chịu nổi khi trong bữa cơm nhìn cái
mặt của con”. Chỉ mình mẹ cô nói thế chứ nào họ hàng có ai phàn nàn gì
đâu, phần vì họ biết thừa tính của bà, phần vì chẳng muốn thêm rắc rối
bởi có bênh cháu dâu thì bà lại quay ra trách móc này kia.
Hôm
qua mẹ chồng vừa gọi điện lên bắt chủ nhật này đưa thằng cháu đích tôn
về chơi nhưng con đang mệt vì mấy ngày trước đi học bị dính nước mưa nên
cô xin mẹ đến tuần sau cả nhà sẽ về. Tưởng chuyện đơn giản thế bà sẽ
hiểu và không nói gì cả, vậy mà chỉ được một lúc sau bà cô bên chồng gọi
điện lên trách: “Mẹ mày nói muốn gặp cháu tí mà mày giữ con không cho
về với ông bà “. Cổ họng Lan nghẹn đắng không biết phải giải thích gì
hơn nữa với mẹ và cả bà cô nên cứ im lặng mà nghe trách móc.
Nhớ
lại thời gian cách đây 5 năm khi quyết định lấy Tuấn, Lan cũng thừa
biết sẽ “chạm mâm, chạm bát” với mẹ chồng nhưng cô sống với chồng chứ
nào có sống với mẹ chồng nên nghĩ rồi cũng chẳng sao. Nhưng giờ thì cô
thấy suy nghĩ đó của cô sai rồi khi ở dưới quê cách Hà Nội những gần
200km mà mọi chuyện vẫn cứ rối tung lên chỉ vì mẹ chồng cô có tính lắm
chuyện. Chồng cô đang nói tuần sau về thăm mẹ, Lan đã bắt đầu cảm thấy
ngại ngùng và cô không muốn về nữa.