Đọc
bài “Tôi đã quan hệ với 20 người đàn ông”, tôi thấy chuyện
này xưa như trái dưa, chẳng có gì ghê gớm cả. Nó chỉ là một mảng trong
cuộc sống thực của con người thôi. Tôi chẳng bao giờ đếm số người đã
từng lên giường với mình vì với tôi số lượng không quan trọng. Điều thú
vị tôi cảm nhận được ở đàn ông là sự mới lạ. Thế nên tôi thường thay
người tình như người ta thay một chiếc áo mới vậy. Kẻo lỡ mốt thì chán
lắm. Người tình ư? Có khác gì chiếc áo, mặc hoài thấy chán liền.
Tôi
chẳng yêu ai được nổi quá một tháng bởi tôi ghét sự nhàm chán. Có thể
trong xã hội mình đang có nhiều người quan niệm rằng: Thích “của lạ” là
đặc tính riêng có của đàn ông. Song tôi nghĩ giới nam hay giới nữ đều
ham muốn cái mới, cái lạ cả. Chẳng qua là mức độ biểu hiện ra bên ngoài
của họ ra sao. Và những người xung quanh có thái độ thế nào đối với hành
động này thôi.
Ngay từ hồi mới dậy thì, tôi đã bắt đầu có cảm
giác muốn có bạn trai gần gũi mình. Thuở ấy, đám thanh niên choai choai
cũng háo hức lắm. Có liền ba bạn trai cùng theo đuổi, tán tỉnh tôi. Tôi
cũng cao giá đấy chứ. Dĩ nhiên, tôi chọn một trong số họ để trao đổi
tình cảm. Mới đầu, bạn trai chỉ dám mạnh bạo sờ tay vuốt ve bầu ngực mới
nhú của tôi. Song khi hơi ấm cơ thể của bạn ấy đang truyền dần sang
tôi, tôi chẳng thể kiểm soát được cơ thể mình. Tôi chủ động đề nghị bạn
trai cùng làm “chuyện người lớn”.

Gần một tháng sau, tôi dần thấy chán người bạn trai
đầu đời này. Tôi thấy cơ thể cậu ấy quen thuộc quá. Lần nào lên giường
với cậu ấy cũng có cảm giác giống nhau. Tôi không còn hứng thú mỗi khi
bàn tay cậu ta chạm vào những chỗ nhạy cảm trên cơ thể mình nữa. Tôi chủ
động nói lời chia tay.
Tôi nhanh chóng “cảm” một anh học cùng
khối, nhưng trên tôi hai lớp. Anh ấy lớn hơn tuổi tôi nên cũng khá kinh
nghiệm trong việc lấy lòng một cô gái dễ thương như tôi. Ngay lần thứ
hai chúng tôi gặp nhau, cả hai vồ vập lấy nhau như thể nếu không là hôm
nay thì ngày mai sẽ chẳng thể có nổi nhau nữa. Những kiểu làm tình mới
lạ của anh ấy khiến tôi thích thú. Được ba tuần, anh ấy đã cạn hết các
kiểu làm tình rồi. Anh ấy lặp lại các cách cũ. Tôi chán quá, cắt đứt
liên lạc với anh ta. Người tình thứ hai của tôi ra đi chóng vánh.
Tôi
đã đến và đi như thế trong cuộc trường tình mê mải suốt thời thiếu nữ.
Đến lúc cầm tấm bằng cử nhân kinh tế trên tay, con đường tình của tôi rẽ
lối sang hướng khác. Nóng bỏng và đam mê hơn. Thật tuyệt vời, các cuộc
tình ái nơi công sở.
Tôi ý thức được vẻ đẹp trời ban của mình nên
hay mặc áo sâu cổ để lộ rãnh ngực trắng ngần khiến sếp dán “bốn con
mắt” (sếp tôi đeo kính cận) vào đó. Nói trắng phớ ra, ngực mình đẹp tội
gì không khoe ra đúng không? Các cô gái nổi tiếng còn bị lộ vết sẹo phẫu
thuật ngực đầy ra đấy. Mấy ai được to, đẹp tự nhiên như mình chứ. Tôi
biết sếp thích “nhận” bầu ngực nảy nở của mình, nên tôi chủ động “cho”
sếp. Đổi lại, mọi công việc trong cơ quan của tôi đều được sếp phân công
rất thuận lợi. Tôi vừa được tình vừa được việc. Đúng là thuận cả đôi
đường.
Sau hai tháng say sưa với sếp, tôi bắt đầu chán người đàn
ông “bốn mắt” này quá. Tôi có năng lực chuyên môn khá tốt, tôi quyết
luôn vụ nhảy việc của mình. Tất nhiên, nó đồng thời với việc bye bye
sếp.
Một tuần tạm thất nghiệp, tôi nhanh chóng tìm được công việc
làm về mảng thị trường cho một công ty xuất nhập khẩu. Tôi và một đồng
nghiệp được chia nhóm đi các tỉnh lân cận Hà Nội để mở rộng khách hàng
tiềm năng. Anh chàng đồng nghiệp này của tôi cũng máu lửa thật. Ngày đầu
tiên đi công tác tỉnh với tôi đã gạ tình tôi ngay. Chắc anh ta chẳng
biết chuyện “vỏ quýt dày có móng tay nhọn đâu”. Tôi cũng giả vờ làm cô
gái rụt rè dễ mắc vào lưới tình của anh ta. Thực tình, tôi thông minh và
kinh nghiệm hơn anh ấy tưởng nhiều. Nói chung, chẳng cần biết suy nghĩ
thực của nhau làm gì cho mệt hơi. Điều cốt là cả tôi và anh ta đều đạt
được điều mong muốn về nhau. Chúng tôi đã “tàu nhanh” sau mỗi ngày làm
việc vất vả. Tất nhiên, mối tình với anh đồng nghiệp này chẳng thể bền.
Sau chia nhóm công tác khác, tôi lại hướng ngay tới chàng đồng nghiệp
mới.

Bạn đừng nghĩ chuyện thay đổi người tình có gì
là to tát. Khi chẳng còn cảm giác hứng khởi về nhau, tốt nhất không nên
cố. Tôi đã từng nghe bài hát nói rằng: Cuộc đời có sáu mươi năm. Điều đó
có nghĩa, tôi đã sống gần nửa đời người rồi. Tội gì không chơi. Chỉ cần
trong mỗi lần chơi, sống chết thế nào cũng phải sử dụng “bao”. Vậy sẽ
chẳng lo gì HIV hay các bệnh xã hội mà báo chí cứ khai thác ầm ầm nữa.
Tuổi
xuân con gái trôi qua nhanh lắm. Tôi chẳng đếm nổi có bao nhiêu người
đàn ông đã từng lên giường với mình nữa. Bởi tôi không quan tâm đến số
lần, số người làm tình với mình. Tôi chỉ nhớ đến cảm xúc của vài người
đàn ông sành sỏi chuyện giường chiếu. Còn nói thật, đa phần đàn ông đều
chán ngắt. Thế cứ hỏi vì sao phụ nữ cũng thích thay đổi bạn tình nhanh
chóng. Tất cả cũng do đàn ông không làm mới được bản thân mình trong
cuộc yêu đương thôi.
Tôi vẫn nhớ được người tình đầu tiên của
mình. Nhưng tôi chẳng bao giờ tưởng tượng ra nổi khuôn mặt của người
tình cuối. Thật thú vị khi được chiếm lĩnh cảm giác mới lạ với người
tình mới. Yêu đương và tình ái làm cho tôi có suy nghĩ hiện đại hơn về
cuộc sống. Tôi đã yêu, đang yêu và sẽ vẫn yêu những người tình yêu dấu
của tôi.