Tôi và anh lấy nhau với hai bàn tay trắng. Mặc dù biết
anh nợ nần, chơi bời nhiều kiểu nhưng tôi vẫn chấp nhận lấy anh. Vì qua
bạn bè của anh, tôi biết được rằng kể từ khi quen và yêu tôi gần hai
năm, anh đã thay đổi nhiều, chơi bời cũng ít hơn trước. Tôi chấp nhận
lấy anh chỉ vì tôi nghĩ bằng tình yêu chân thành của mình, tôi có thể
cảm hóa được anh, khiến anh trở thành người của gia đình.
Lấy nhau được mấy tháng đầu, kinh tế của tôi và anh
độc lập. Anh không đưa về cho tôi một đồng nào trong khi lương của tôi
thì thấp. Tôi vừa phải đảm bảo cuộc sống của mình, vừa phải đi học thêm.
Lấy tôi, anh ở nhà với tôi đúng một tuần. Sau đó anh lại tiếp tục đi
chơi, uống rượu, nhậu nhẹt với bạn bè, để mặc tôi ở nhà. Anh còn nói với
bạn của anh rằng anh tự hào vì trong túi của anh có bao nhiêu tiền vợ
anh cũng không biết. Sang đến tháng thứ tư sau khi cưới, tôi có thai.
Bằng lời lẽ dịu dàng, nhiều lần tôi nói chuyện với anh, rồi anh cũng đưa
tiền về cho tôi tiết kiệm để sinh con. Cuộc sống của tôi trải qua hai
năm rưỡi chung sống với chồng nhưng có lẽ những ngày tháng êm đềm nhất
là khi tôi bắt đầu có thai đến lúc con trai tôi được 9 tháng tuổi.
Từ khi con trai tôi được một tuổi cho đến nay thì sức
khỏe của cháu rất kém, hay ốm đau. Vợ chồng tôi suốt ngày phải lo chạy
chữa cho con, kinh tế gia đình tôi vì thế mà cũng sa sút. Rồi công việc
của cả anh và tôi đều không thuận lợi, mâu thuẫn gia đình bắt đầu nảy
sinh. Vì mải lo cuộc sống mưu sinh cơm áo, gạo tiền, con cái hay ốm đau,
công việc không ổn định, chúng tôi bắt đấu nảy sinh mâu thuẫn, hay cãi
cọ, chúng tôi không còn có thời gian dành cho nhau. Tôi không biết chính
những điều đó mà giờ đây nó đã cướp đi mất hạnh phúc gia đình của vợ
chồng tôi. Mà bây giờ tôi có hối hận thì cũng đã muộn rồi.
Tôi vì áp lực công việc, con cái, gia đình, về đến nhà
hay cáu gắt với chồng. Thời gian tích tụ lại, đến lúc anh ấy không chịu
được tôi, anh ấy bỏ đi. Trước đây, anh từng gây ra cho tôi rất nhiều
đau khổ nhưng rồi cuối cùng vì nghĩ cho con, vì yêu anh, lần nào tôi
cũng bỏ qua và tha thứ. Vậy mà chỉ vì bồ của anh mà lần này anh nhất
định không chịu bỏ qua cho tôi.

Anh cặp kè với người đó cũng mới được một tháng nay.
Tôi không hề biết cuộc sống bên ngoài của anh thế nào, anh thuê nhà ở
với người đó. Tôi không đánh ghen, không lồng lộn như những người khác
đã làm vì tôi hiểu anh bỏ đi thế này cũng một phần do lỗi của tôi. Tôi
đau khổ tột cùng, hàng đêm nhìn con ngủ, tôi chỉ biết ngồi khóc. Tôi
không ngờ thời gian hai năm yêu nhau, hai năm rưỡi chung sống, có với
nhau một thằng bé con kháu khỉnh, vậy mà giờ đây anh đã vứt bỏ hết tất
cả để chạy theo người đó.
Cô ta còn khá ít tuổi, khoảng 19-20 tuổi nhưng lại có
rất nhiều mánh khóe, lôi kéo anh. Con trai anh ốm, tôi nhắn tin cho anh,
anh đến với mẹ con tôi, người đó lồng lộn, nhắn tin gọi điện liên tục
cho tôi. Tôi nhắn tin lại nói rằng đừng làm phiền tôi nữa, tôi không
quan tâm chuyện của hai người, hãy để tôi yên, tôi còn phải nuôi con tôi
thì người đó lúc đe dọa, lúc nhún nhường với tôi. Tôi gửi cho chồng tất
cả những tin nhắn người đó nhắn cho tôi chỉ với mong muốn hai người đó
hãy để tôi yên.
Vậy mà tôi thật không ngờ chính anh lại đưa máy cho
người đó nhắn tin nhục mạ, đe dọa tôi, gọi điện quấy nhiễu tôi. Đã hai
lần tôi đưa máy cho bố chồng tôi nghe điện khi người đó gọi bằng số điện
thoại của chồng tôi. Mặc dù bố chồng tôi nghe điện nhưng người đó vẫn
trơ trẽn quấy nhiễu tôi. Tôi rất mệt mỏi, bế tắc không biết phải làm
sao? Tôi chỉ muốn bình yên để nuôi con, vậy mà sao cũng khó quá?
Tôi viết ra những dòng tâm sự rất thực này chỉ mong
bạn đọc hiểu và gỡ rối cho tôi. Tôi không muốn bênh vực mình mà nói xấu
về chồng. Tôi đã có lỗi, tôi hiểu điều đó vào cái ngày anh bỏ tôi ra đi.
Lời xin lỗi tôi gửi đến anh ấy quá muộn nên giờ anh ấy nhất định không
bỏ qua cho tôi. Nếu tôi xin lỗi anh ấy sớm hơn, trước khi anh ấy gặp
người đó thì có lẽ anh ấy đã bỏ qua cho tôi và quay về với mẹ con tôi.
Thực sự tôi không muốn mất anh ấy, không muốn con trai tôi phải mất bố,
nó mới chỉ được 19 tháng, nó còn quá nhỏ.