Có thể bạn nghĩ tôi là người phụ nữ không đứng đắn nhưng tôi có lý do
của mình. Tôi thông minh và xinh đẹp – đây là điều mà bạn bè nhận xét
về tôi. Chồng tôi là một tiếp viên hàng không – cao to, đẹp trai và cũng
rất đào hoa. Anh thường xuyên có lịch bay suốt và hiếm khi ở nhà cùng
tôi, tôi biết quanh anh còn có những cô gái đẹp hơn tôi và sẵn sàng lên
giường cùng anh.
Tôi cô đơn, và sự cô đơn của tôi đã không thoát khỏi ánh mắt của các
đồng nghiệp. Họ có hàng ngàn lý do để đến bên tôi, an ủi và sẵn sàng đưa
tôi lên giường tôn vinh, quý trọng, tôi cũng sẵn sàng lao vào những
cuộc tình "mới" để quên đi sự lạnh lẽo của mái ấm nhạt nhẽo – có cũng
như không.
Nhưng rồi họ cũng sẵn sàng rời xa tôi, tôi chỉ là “món phở” để họ
được đổi vị mà thôi (đàn ông nào cũng thế). Thế nhưng, tôi vẫn “nghiện”
món tình công sở, bởi chồng tôi vẫn đi và để tôi cô đơn
với chiếc giường lạnh. Thỉnh thoảng anh có về nhà dăm ba ngày thì dằn
vặt và đe dọa rằng, nếu biết tôi ngoại tình anh sẽ giết tôi –
trong khi việc ngoại tình của anh được xem như một phần công việc và
cuộc sống của chính anh ta. Tôi căm ghét kiểu sở hữu của anh ta, căm
ghét thái độ coi thường của anh ta dành cho tôi. Tôi ngoại tình và xem
như mình đang trả thù. Nhưng càng ngoại tình, tôi càng cô đơn. Tôi nhảy
việc khi chia tay tình mới và để đến một công ty khác tìm kiếm cho mình,
một tình mới hơn.

Tôi chỉ là "món phở" để những gã đàn ông đó được đổi vị (Ảnh minh họa)
Đi đêm cũng có ngày gặp ma – tôi bị anh phát hiện, anh đánh đập và
hành hạ tôi nhiều tuần. Tôi can đảm ly hôn... và giờ đây tôi sống một
mình. Tôi hoàn toàn tự do để có những mối tình của mình. Vẫn lao vào
những mối tình vụng trộm như con thiêu thân với điệp khúc “vợ anh không hiểu anh, em mới đúng là nửa còn lại của anh"… nhưng trái tim tôi đã nguội lạnh, dửng dưng.
Tôi đã nhận ra những ê chề của thứ tình cảm thừa thãi, ăn cắp đó.
Không có gì không có cái giá của nó. Làm gì có sự thanh thản với hạnh
phúc vụng trộm. Nhưng thực sự là tôi vẫn chưa có điểm dừng cho bản thân
mình, tôi muốn một mình nhưng tôi sợ sự cô đơn.
Bạn đọc xin giấu tên.