Share this Story

Trang chủ Tâm sự

Tôi bị bố chồng tương lai sàm sỡ

 
 
Tôi không thể tưởng tượng được mình sẽ sống ở đây như thế nào? Cảm giác sợ hãi trong tôi lớn dần, tôi đã thu xếp va li để nhanh chóng về nước.

"Chỉ qua Phần Lan được hơn một tháng với chồng sắp cưới mà trông con đã gầy như thế này à?". Đó là câu nói đầu tiên mà bố mẹ tôi nói với cô con gái "rượu" của mình khi tôi vừa bước xuống máy bay. Thật ra, tôi cũng chẳng nghĩ mình sẽ gầy nhanh như thế này đâu.


Tuy mới đến Phần Lan lần đầu, thời gian, không khí, món ăn... mọi thứ hoàn toàn khác với ở Việt Nam nhưng tôi cũng nhanh chóng thích nghi được với tất cả. Mọi thứ đều hoàn hảo đối với một cô gái đến một nơi xa lạ như tôi, cho đến khi người mà chỉ trong vài tháng nữa tôi sẽ gọi là bố chồng xuất hiện.


Chúng tôi đã gặp nhau trong hôn lễ một người bạn của tôi, đồng thời cũng là bà con với anh trong lần anh về Việt Nam thăm lại quê hương. Tuy là lần đầu tiên gặp mặt nhưng dường như anh và tôi đã được "ông Tơ bà Nguyệt" se duyên cho ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh xin số điện thoại của tôi từ cô dâu, từ đó chúng tôi đã quen và yêu nhau. Sau 2 năm 7 tháng tìm hiểu (mặc dù chỉ qua thư từ, điện thoại) nhưng chúng tôi đã nhận ra rằng: thời gian, không gian không thể ngăn cách tình yêu của chúng tôi được nữa!Tình yêu của chúng tôi đủ mặn mà, đủ thắm thiết và đủ trưởng thành để quyết định tiến tới hôn nhân.


Bạn biết không? Cũng như những cặp đôi khác, chúng tôi cũng gặp khá nhiều khó khăn và thử thách, chủ yếu là từ phía gia đình tôi. Bố mẹ tôi không đồng ý cho cô con gái cưng duy nhất của mình lấy chồng xa, họ bảo họ đủ sức để nuôi tôi được sống đầy đủ, hạnh phúc ở Việt Nam, với một tấm chồng tốt. Tuy nhiên, nhiều lần năn nỉ có, doạ nạt có và bắt tôi đi xem mặt nhiều người, song họ dường như cũng đã đầu hàng khi chứng kiến tôi khóc lóc, đau khổ, bệnh tật.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ảnh minh họa: Inmagine.


Bố mẹ đã rứt ruột đồng ý cho tôi lấy anh và chúng tôi biết điều đó. Vì vậy anh và tôi đã hứa chúng tôi sẽ sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc và sẽ thường xuyên về nước thăm họ. Riêng anh cũng đã hứa sẽ cho tôi tình yêu và hạnh phúc gấp đôi để bù vào tình yêu thương của bố mẹ tôi .


Lễ ăn hỏi diễn ra thật long trọng không khác gì lễ cưới. Họ hàng hai bên có mặt khá đầy đủ. Gia đình tôi cũng rất hài lòng vì mặc dù ở rất xa nhưng gia đình anh cũng tham dự khá đông. Tuy nhiên, một điều làm tôi cũng như họ hàng của tôi hơi thắc mắc là: "Vì sao, trong ngày khá quan trọng này thì bố chồng tương lai của tôi lại không có mặt?". Mặc dù bố mẹ anh đang ly thân nhưng ít nhất là bậc sinh thành thì bố anh cũng nên chứng kiến hạnh phúc của con cái mình chứ?


Sau lễ ăn hỏi, chúng tôi bay sang Phần Lan, mục đích là để tôi làm quen với môi trường mới cũng như là chuẩn bị cho lễ cưới sau ba tháng nữa. Ban đầu tôi hơi khó thích nghi được với mọi thứ, lại nhớ nhà nên hơi khó ở, nhưng tôi cố chấp nhận hiện tại. Sau một thời gian, dần dần tôi quen và tôi cũng bắt đầu thích không khí ở nơi đây. Nó trong lành, êm đềm và mát mẻ, mọi người trong gia đình anh từ mẹ, chị gái, em trai họ cũng đều rất quý tôi, nên tôi không cảm thấy cô đơn, buồn và nhớ nhà nữa.


Mọi thứ dường như tốt đẹp, cho đến một ngày, khi mọi người đều đi vắng, tôi đang loay hoay trong bếp để nấu ăn thì một người ở đằng sau ôm chầm lấy tôi. Tôi giật mình hét toáng lên, vùng vẫy ra khỏi người đó. Đó là một người trạc tuổi bố mình. Tôi sợ hãi đến nỗi chân cũng không chạy nổi nữa, nhưng dường như ông ta cũng không muốn tha cho tôi, cứ vờn tôi như con mèo vờn chuột vậy. Thật kinh khủng! Ngay lúc đó tôi đã khóc thét lên khi thấy mẹ anh về, bà dường như cũng đã hiểu được chuyện gì đã xảy ra nên ngay lập tức gọi điện thoại cho anh và anh cũng đã về kịp.


Sau chuyện này xảy ra, tôi cũng biết một điều kinh khủng rằng người đàn ông đó là bố chồng tương lai của mình - người mà tôi sẽ gọi là "bố" sau khi cưới anh. Tôi không thể tưởng tượng nổi bố anh lại là người như vậy, mặc dù tôi chưa biết gì về ông, thậm chí tôi còn nghĩ đó là bản chất của ông - một người vô cùng xấu xa và nguy hiểm. Nhưng mẹ anh đã phần nào đó thay đổi chút suy nghĩ trong đầu tôi. Bà nói đó cũng không hoàn toàn do ông, mà do hoàn cảnh đã tha hóa ông như thế.


Bà kể, lúc trước, gia đình bà vô cùng khó khăn, mọi người tìm cách cho ông đi nước ngoài. Sau một thời gian cuộc sống sung túc hơn nên ông muốn bà và những người con qua đó sống cùng. Nhưng gia đình nhà chồng đã nói dối rằng bà đã đi lấy chồng khác. Từ đó ông đâm ra buồn chán, tuyệt vọng nên sa đà vào những tệ nạn như rượu chè, cờ bạc, gái gú và thậm chí là ma tuý. Những thứ đó đã ngấm vào con người ông, làm cho ông như điên, như dại.


Một thời gian sau, được sự giúp đỡ của gia đình thì bà cũng qua được Phần Lan, nhưng bà cũng không ở được với ông và đã ly thân. Tuy nhiên, ông vẫn hay lui tới nhà bà, vòi tiền để ăn chơi. Bà không thể làm gì ông, bởi dù sao ông cũng là bố của những người con bà, là chồng của bà. Hơn nữa, bản tính của ông đã thay đổi hoàn toàn nên ông có thể làm bất cứ chuyện gì gây nguy hiểm nếu không đáp ứng yêu cầu của ông. Bà còn nói một điều mà trên nét mặt có chút chua xót và xấu hổ rằng: không chỉ tôi mà con cháu của ông, của bà còn sợ ông không đứng đắn nữa là...


Mỗi lần con cháu đến chơi thì không dám cho ông biết, nếu ông mà biết thì chắc phải "canh chừng" ông từ đầu tới cuối kẻo sợ ông làm bậy. Nói chung là con người ông hoàn toàn biến chất mà ông không thể kiểm soát được. Đó cũng là lý do tại sao trong ngày lễ ăn hỏi ông đã không có mặt. Mà không chỉ là lễ ăn hỏi mà lễ cưới của chúng tôi chắc cũng sẽ không dám báo cho ông ông biết.


Khi biết chuyện, tôi bắt đầu sợ hãi. Tôi ấm ức, tôi giận anh, tôi cảm thấy anh và gia đình anh như lừa gạt tôi. Tuy có chút thông cảm với bố chồng tương lai, nhưng tôi không thể tưởng tượng được mình sẽ sống ở đây như thế nào? Cảm giác sợ hãi trong tôi lớn dần, tôi đã thu xếp va li, bỏ mặc tất cả để định về nước, nhưng mọi người đã năn nỉ tôi đừng làm thế.


Anh dường như cũng cầu xin tôi đừng bỏ rơi anh, anh bảo chúng tôi sẽ tìm cách giải quyết tốt nhất. Nhưng thực tế, tất cả những điều mà anh đưa ra đều không ổn thỏa tí nào. Tôi không thể lúc nào cũng kè kè theo anh đi làm, cũng không thể bắt anh hay mọi người ở nhà chỉ để canh chừng tôi. Anh lại càng không thể ở riêng được vì mẹ anh cũng thường xuyên đau ốm, trong khi đó anh như là trụ cột trong gia đình.


Còn tôi thì không thể nào cưới anh xong mà lại sống ở Việt Nam được, mà ở Phần Lan tôi cũng chưa thể đi làm. Tôi không biết mình phải làm như thế nào nữa, sao tôi có thể có đủ dũng khí để ở lại và đối mặt với ông bố chồng như thế. Tôi lo lắng. Tôi không dám nói đều này cho bố mẹ của mình biết, vì tôi chắc rằng khi biết điều này họ sẽ không bao giờ đồng ý cho tôi cưới anh.


Thực sự tôi rất yêu anh, tôi không muốn rời xa anh và gia đình của anh, nhưng tôi cũng sợ khi ở đây. Anh luôn nói với tôi sẽ tìm cách để tôi thực sự hạnh phúc, nhưng tôi không biết chúng tôi sẽ làm được điều đó như thế nào, trong khi chỉ hơn một tháng nữa là chúng tôi sẽ về nước để tổ chức lễ cưới.

Tagged in
Tin cùng chuyên mục
Xinhxinh.com.vn Thời trang và làm đẹp dành cho phụ nữ
Copyright © 2011 xinhxinh.com.vn
Giấy phép số 1446/GP- STTTT cấp ngày 21/05/2014
Trụ sở: Số 4 ngõ 223/24 Đặng Tiến Đông - Đống Đa - Hà Nội
Tel: 04 3562 7382 * LH Quảng Cáo: 097 897 8686 * Email: quangworking@gmail.com
Cơ quan chủ quản: Công ty CP Truyền Thông Domino